1.
Điện thoại trên bàn rung liên tục, là mẹ gọi.
Tôi thấy hơi lạ—giờ này bình thường bà đang ngủ trưa mới phải.
Vừa trượt để nghe máy, đầu dây bên kia đã hét ầm lên:
“Có phải mày dùng thẻ bảo hiểm y tế của tao không?! Mày dám quẹt thẻ bảo hiểm của tao hả?!”
Tôi ngớ người, theo phản xạ đưa điện thoại ra xa một chút.
“Mẹ nói gì cơ?”
“Còn giả vờ?! Tin nhắn gửi thẳng vào máy tao rồi đây này. Mày mua cái gì mà tận năm mươi hai tệ tám?!”
Giọng mẹ đầy tức giận, phía sau dường như còn có tiếng hàng xóm hỏi han mơ hồ.
Chắc lúc này bà đang la hét đến mức cả xóm đều nghe thấy.
Tối qua tôi bị sốt, có đi mua thu//ốc hạ sốt, chắc là khoản tiền đó.
Tôi hít sâu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“Mẹ, mẹ nhìn kỹ lại đi, là con dùng thẻ của con để khám bệnh. Chỉ là con từng liên kết số điện thoại của mẹ để nhận tin nhắn, tiền trừ trong tài khoản bảo hiểm của con, không đụng tới một xu của mẹ…”
Mẹ hoàn toàn không để tôi nói hết, dứt khoát ngắt lời.
“Mày liên kết số của tao làm gì? Rõ ràng có tật giật mình! Tao nói cho mày biết, tiền trong thẻ này là tiền cứu mạng của tao!”
“Mày giờ to gan thật đấy, học được trò giở thói luồn cúi, dám lén lút lấy tiền mẹ? Học hành đến đổ xuống bụng chó hết rồi hả? Chỉ biết ăn bám!”
Tôi còn định giải thích thêm, nhưng mẹ càng nói càng hăng, giọng đầy thất vọng như thể tôi là đứa con bất hiếu nhất trần đời:
“Tao không nghe mấy lời lươn lẹo của mày đâu. Dám quẹt trộm thẻ bảo hiểm của mẹ, mày làm được chuyện như vậy à? Nuôi mày lớn ngần này đúng là uổng phí!”
Cảm giác bất lực cuộn lên, ngay lập tức nhấn chìm ý định biện minh ban nãy của tôi.
Con gái ốm, mẹ không hỏi một câu quan tâm, chỉ chăm chăm vào cái thẻ bảo hiểm y tế và khoản tiền 52.8 tệ vốn chẳng đủ ai phát tài.
Tôi im lặng, lắng nghe tiếng mẹ mắng mỏ xa dần qua điện thoại—chắc bà đang quay sang kể lể với ai đó:
“Thấy chưa, bọn trẻ bây giờ ấy mà, chẳng dạy nổi, hư đốn hết chỗ nói…”
Điện thoại bị dập cái rụp, tôi nhìn chằm chằm vào màn hình vừa tắt, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng tháng trước.
Em trai tôi nằm ườn trên sofa chơi game, hờ hững buột miệng: đồ mới trong game nhìn ngầu đấy, nhưng mắc quá.
Mẹ khi ấy đang lau sàn, nghe xong lập tức bỏ cây lau nhà, chạy tới nhìn nó đầy âu yếm:
“Bao nhiêu tiền? Để mẹ cho.”
Ngày hôm sau, ba vạn tệ đã được chuyển thẳng vào tài khoản em trai.
Nó hét lên sung sướng, mẹ tôi thì không những không thấy gì sai, mà còn tươi cười khen ngợi:
“Con trai thì phải có chút sở thích chứ, còn hơn đi lêu lổng bên ngoài. Con mẹ đúng là hiểu chuyện!”
Còn tôi, chỉ vì dùng hơn năm mươi tệ tiền của chính mình, lại bị chụp mũ là ăn bám.
Em trai – người “nối dõi tông đường” – nạp ba vạn chơi game thì là “biết suy nghĩ”?
Tôi khẽ nhếch môi—cái sự thiên vị này đúng là vô đối.
Tan làm xong, tôi vội vã về nhà.
Mẹ tôi thiên vị đâu phải chuyện mới, nhưng cái kiểu vu oan trắng trợn như hôm nay thì tôi không thể nhẫn nhịn.
Vừa vào nhà, thấy em trai gác chân xem tivi ngoài phòng khách, mẹ thì đang bận cắt trái cây trong bếp.
Như thể không thấy tôi, bà bê đĩa trái cây thẳng ra trước mặt em trai:
“Con trai à, ăn trái cây bổ sung vitamin nè.”
Sau đó mới lơ đãng liếc nhìn túi trái cây xịn tôi để trên bàn, nhíu mày:
“Lại hoang phí rồi. Trái cây này nhìn là biết đắt. Mày kiếm được bao nhiêu tiền mà xài sang thế hả?”
Tôi không đáp lời, cố gắng giữ bình tĩnh để nhắc lại chuyện bảo hiểm lúc trưa.
“Mẹ, chuyện thẻ bảo hiểm trưa nay, con nói lại lần nữa, thật sự là con dùng thẻ của con, chỉ có liên kết với số mẹ thôi.”
“Nếu mẹ không tin, mai con có thể lên cơ quan bảo hiểm in sao kê cho mẹ xem.”
Mẹ phẩy tay, giả bộ không quan tâm:
“Thôi được rồi, có chút chuyện mà nói hoài. Quẹt thì quẹt, sau này đừng đụng tới thẻ của mẹ là được.”
Ngữ khí của bà chẳng khác gì đang ám chỉ tôi làm lớn chuyện, còn bà thì độ lượng không chấp.
“Không phải con dùng của mẹ! Là mẹ…”
Tôi nghẹn lại, nhìn biểu cảm “không muốn nghe” của bà, lời định nói đành nuốt xuống.
Thấy tôi không phản bác nữa, bà mới hài lòng đưa tôi một quả táo.
“À mà, mấy hôm trước em con đi xem nhà, vị trí với thiết kế cũng được lắm.”
Tôi hiểu rồi, sao hôm nay bà dễ nói chuyện bất ngờ vậy—ra là có chuyện nhờ vả.
“Chỉ là phần tiền đặt cọc vẫn thiếu một chút. Con làm việc bao nhiêu năm chắc cũng dành dụm được ít nhiều rồi? Con ứng trước giúp em một phần, sau này nó từ từ trả lại. Chị em ruột mà, phải biết giúp đỡ nhau…”
Tôi lạnh giọng cắt ngang:
“Vậy ra nó ở nhà 'tĩnh tâm mấy năm' mà không tiết kiệm được đồng nào?”
Em trai lập tức phụng phịu làu bàu.
Mặt mẹ sầm lại, chút dịu dàng giả tạo khi nãy tan biến không còn sót mảnh.
“Tôi nói cho cô biết, hai đứa tụi bây sao mà giống nhau được? Em trai cô là độc đinh của nhà này, còn phải lo chuyện nối dõi!”
“Cô sau này gả đi rồi cũng là người nhà khác. Giờ không lo cho em thì trông mong vào ai?!”
Bà càng nói càng bức xúc, như thể việc tôi thắc mắc là tội bất hiếu tày trời.
“Độc đinh.” “Người nhà khác.”
Ra là vậy.
Vậy nên lời tôi là ngụy biện. Tiền tôi là “tiền của nhà”, phải dâng lên để dọn đường cho cái người “nối dõi”.
Không phải bà không hiểu.
Chỉ là bà cố tình không muốn hiểu tôi mà thôi.
Tôi không muốn nhìn thấy bộ dạng coi mọi chuyện là lẽ đương nhiên của họ nữa, liền đứng dậy bỏ đi.
Sau lưng là tiếng mẹ oán trách:
“Nói hai câu là bỏ đi, chẳng hiểu chuyện gì cả. Đúng là đồ vong ân phụ nghĩa!”
2.
Từ sau vụ "tin nhắn bảo hiểm y tế", tôi dần cắt giảm liên lạc với gia đình.
Vậy mà đến một chiều cuối tuần, mẹ lại bất ngờ gọi điện.