1.
Tôi bị đánh thức bởi tiếng khóc xé lòng của con gái, trong cơn mơ màng còn chưa kịp phản ứng.
Chồng tôi – Khưu Minh Kiệt – dụi mắt, thành thạo bế con lên dỗ dành. Anh còn quay sang cười với tôi:
“Dạo này con ngủ không ngon, em sang phòng bên nghỉ đi, kẻo lát nữa lại bị đánh thức rồi than thở quầng mắt thâm.”
Đầu óc tôi ong ong.
Mãi đến khi bị Minh Kiệt nhẹ nhàng đẩy ra khỏi phòng, tôi nhìn thấy thời gian và ngày tháng hiển thị trên màn hình điện thoại, mới chợt bừng tỉnh.
Tôi đã trọng sinh.
Quay về đúng một tuần trước, khi cả nhà tôi bị trò đùa độc địa của mẹ – Giang Ngọc Phương – đẩy vào cảnh nhà tan cửa nát.
Một tuần nữa thôi sẽ đến tiệc đầy năm của con gái. Khi đó, chúng tôi còn đặc biệt đặt tiệc ở khách sạn để mời người thân bạn bè đến chúc mừng.
Nhưng ở phần “bé tập chọn đồ vật”, Giang Ngọc Phương lại đột ngột đặt lên bàn một túi tài liệu.
“Bảo bối à, con chọn cái này đi. Chỉ cần chọn đúng, con sẽ biết ai mới là bố ruột của mình.”
Tôi ngỡ như nghe nhầm, đến cả chất vấn cũng quên mất.
Thế mà bà ta vẫn thản nhiên tiếp tục tự biên tự diễn:
“Thôi, chắc con cũng giống mẹ nó, chẳng muốn cho bố ruột biết sự thật đâu. Nhưng mẹ không nhìn nổi nữa rồi. Minh Kiệt là ông chồng quốc dân, người cha chuẩn mực, mẹ nhất định phải nói rõ với nó, không thể để nó bị lừa xoay vòng vòng như thế được.”
Nói rồi, Giang Ngọc Phương lấy ra một tờ giấy xét nghiệm ADN giả mạo, vừa chỉ vừa chửi rủa, còn bịa đặt đủ điều: rằng tôi ngoại tình, mang thai con người khác, rồi dối gạt Minh Kiệt.
Tiệc mừng thôi nôi náo loạn.
Minh Kiệt hoàn toàn suy sụp, ánh mắt đầy bi thương.
Anh giơ tay định đánh tôi, nhưng đến giây cuối cùng lại không nỡ.
Và rồi… anh xoay người, trèo qua cửa sổ, lao thẳng xuống dưới.
Và tôi cũng vì hoảng loạn, không kịp phân trần, mà trượt ngã từ cửa sổ xuống.
Mãi đến khi chết đi, tôi mới biết, hóa ra tất cả chỉ là một “trò đùa để khuấy động không khí” mà mẹ tôi buột miệng bịa ra.
Nghĩ đến nỗi tuyệt vọng và đau đớn trước lúc lâm chung, giờ đây nghe thấy bên ngoài cửa, Khưu Minh Kiệt đang dịu dàng hát ru con gái, trái tim tôi chợt run lên, quyết tâm trong khoảnh khắc đã trở nên kiên định.
Tôi không chỉ phải bảo vệ gia đình này, mà còn phải để mẹ tôi hiểu thế nào là tự gặt lấy hậu quả!
2.
Một tuần nhanh chóng trôi qua, tiệc đầy năm vẫn được tổ chức, giống hệt như kiếp trước.
Chỉ khác là lần này, buổi tiệc còn lớn và xa hoa hơn, số lượng bạn bè thân hữu đến dự cũng đông hơn hẳn.
Tiệc vừa mới bắt đầu, Giang Ngọc Phương vừa bước vào hội trường đã không ngừng buông lời châm chọc:
“Đẻ ra một đứa con gái, thứ chỉ biết tiêu tốn tiền của, mà mày làm như sinh ra thái tử vậy đó hả?”
“Tổ chức linh đình thế này làm gì? Năm đó cháu trai mày tròn một tuổi, sao không thấy mày mở tiệc lớn như thế?”
“Cho dù Minh Kiệt có tiền đi nữa thì cũng không thể hoang phí vậy chứ! Anh mày còn đang gánh nặng tiền nhà, mày có tiền thì không biết giúp anh trai trước à?”
Sắc mặt Khưu Minh Kiệt tối sầm lại, nhưng vì giữ thể diện cho tôi nên anh im lặng không lên tiếng.
Cha mẹ chồng vốn đang vui vẻ bế cháu cười nói, giờ nghe xong cũng không giấu nổi vẻ khó chịu.
Thực ra, những lời kiểu này tôi đã nghe không ít lần. Nhưng kiếp trước tôi luôn chọn nhẫn nhịn. Có lẽ vì từ nhỏ đã quen với những lời mắng chửi của Giang Ngọc Phương, nên bản năng của tôi là im lặng chịu đựng, chẳng còn biết phản kháng nữa.
Nhưng tôi đã chết một lần rồi, đời này sao có thể còn sợ bà nữa.
Tôi chống nạnh, chỉ thẳng vào Giang Ngọc Phương, lớn giọng quát:
“Thế nào? Nhà tôi có tiền thì còn phải nuôi cả con trai bà chắc? Vậy bà tính để anh trai và chị dâu gọi tôi là em gái hay gọi tôi là mẹ đây?”
Đây là lần đầu tiên từ nhỏ đến giờ tôi dám phản kháng lại bà, nên bà cũng sững người, ngơ ngác nhìn tôi. Phải một lúc sau mới ấp úng đáp lại:
“Tao… tao chẳng qua là nói đùa thôi mà!”
“Với lại chẳng phải trong phim cũng nói rồi sao, có con trai thì con gái mới tính là thêm phúc, chứ chỉ có con gái thì chẳng là gì hết!”
Tôi không hề nhượng bộ, tiếp tục nói rành rọt từng chữ:
“Trong mắt bà, con gái chẳng là gì, nhưng trong mắt chồng tôi và bố mẹ chồng tôi, con gái chính là bảo bối. Bà thấy mình là ‘đồ lỗ vốn’ thì cứ giữ cái mác đó cho riêng bà, đừng có lôi con gái tôi vào. Con gái tôi là tiểu công chúa!”
Một câu này nói ra, lập tức chọc giận Giang Ngọc Phương đến mức mặt mũi vặn vẹo.
Bà ta không còn kiên nhẫn chờ đến tiết mục “bé tập chọn đồ” nữa, mà gào lên the thé:
“Mày còn dám vênh váo à! Minh Kiệt và bên thông gia đối xử với mày như thế, vậy mà mày còn mèo mỡ với lũ đàn ông bên ngoài, để Minh Kiệt bị cắm sừng, nuôi con tu hú thay kẻ khác!”
“Mày đúng là cái đồ không biết điều!”
3.
Lời Giang Ngọc Phương vừa thốt ra, cả hội trường tiệc đầy năm bỗng lặng như tờ. Ngay cả nhân viên phục vụ đang bưng món, MC đang chuẩn bị tiết mục cũng ngẩn người.