3.
Đúng vậy.
Không sai.
Ba ngày trước.
Tôi thấy đơn hàng trong điện thoại của Giang Tiện.
Vì chúng tôi đang chuẩn bị cho lễ đính hôn nên tuần qua, cả hai cùng sống trong căn nhà tân hôn.
Để thuận tiện bàn bạc chi tiết và quy trình buổi tiệc.
Mỗi người một phòng.
Nhìn thấy điện thoại anh ấy chỉ là trùng hợp.
Ban đầu, tôi còn tưởng đơn hàng đó là mua cho tôi, nghĩ đến việc mình thật sự không thích màu đỏ thẫm, không muốn vì chiều anh và khách mời mà phải miễn cưỡng.
Tôi định tự liên hệ cửa hàng để đổi màu lễ phục.
Không ngờ, khi mở mục “Đơn hàng của tôi”, tôi phát hiện suốt nửa năm qua, mỗi món quà anh ấy tặng tôi đều được mua hai phần.
Một phần gửi đến nhà cũ của tôi.
Một phần gửi đến căn hộ tôi đang thuê.
Một cái tên là tôi.
Cái tên còn lại là Lâm Nguyệt Trì.
Tôi còn nhớ rõ, khi nhìn thấy người nhận là “Lâm Nguyệt Trì”, tôi còn tưởng chỉ là trùng tên, trùng họ, một sự trùng hợp mà thôi.
Nhưng khi tôi dò kỹ số điện thoại của cô ta, mới xác định được rằng, anh ấy thật sự đã âm thầm liên lạc với Lâm Nguyệt Trì.
Mang theo đủ mọi cảm xúc, không thể tin, sửng sốt, kinh ngạc, tôi lần đầu tiên mở WeChat của anh.
Tôi phát hiện, ngay từ một năm sau khi anh bắt đầu yêu tôi, Lâm Nguyệt Trì đã viện cớ muốn “hòa giải” với tôi để kết bạn với Giang Tiện trên WeChat.
Ban đầu, cả hai còn giữ khoảng cách, nói chuyện khách sáo.
Nhưng khi Giang Tiện dần công khai gia thế trong vòng bạn bè, khi những đoạn clip và ảnh anh khoe tình cảm với tôi xuất hiện ngày càng nhiều.
Giọng điệu của Lâm Nguyệt Trì dần trở nên mập mờ.
Ngày sinh nhật tôi năm ngoái, Lâm Nguyệt Trì viện cớ muốn tặng quà sinh nhật, chờ đến khi Giang Tiện đưa tôi về nhà xong lại lén lút ra ngoài gặp cô ta.
Còn món quà cô ta nhắc đến, đến giờ đã một năm trôi qua, tôi vẫn chưa thấy bóng dáng, càng không nhận được.
Suốt một năm trời, suốt 365 ngày, Giang Tiện vừa làm tròn bổn phận bạn trai bên cạnh tôi, vừa thỉnh thoảng dành thời gian để đi gặp Lâm Nguyệt Trì.
Ngay cả sinh nhật của Lâm Phương, anh ta cũng tham gia tiệc gia đình với thân phận con rể.
Trong tấm ảnh Lâm Nguyệt Trì gửi cho Giang Tiện, Trương Chí Hoa và Lâm Phương đều mặc đồ phong cách cổ truyền, Giang Tiện đứng sau lưng Lâm Phương, còn Lâm Nguyệt Trì đứng sau lưng Trương Chí Hoa.
Trước mặt họ là chiếc bánh sinh nhật ba tầng.
Tất cả cùng nhìn vào ống kính.
Ai cũng mỉm cười, gương mặt tràn ngập hạnh phúc.
Một gia đình bốn người, đầm ấm vui vẻ biết bao.
Tôi vẫn nhớ.
Hôm Lâm Phương mừng sinh nhật tuổi 50, bà ta từng gọi điện cho tôi.
Nhưng chỉ cần nghe thấy giọng bà ta, tôi đã lập tức tắt máy.
Giang Tiện cũng từng vòng vo hỏi tôi, cuối tuần có rảnh không, có muốn về thăm Trương Chí Hoa một chuyến.
Tôi chẳng do dự gì mà từ chối ngay.
Lúc ấy, tôi còn tưởng anh chỉ thuận miệng hỏi.
Nào ngờ, sinh nhật của Lâm Phương, tôi không đi nhưng anh thì lại đến.
Buổi tiệc đính hôn hôm nay, Giang Tiện chẳng nói chẳng rằng, liền đưa mẹ con Lâm Phương đến hiện trường.
Anh muốn ép tôi đối mặt, muốn tôi chấp nhận một “gia đình bốn người” của họ.
Anh không ngờ rằng, người yêu luôn giữ thể diện cho anh như tôi sẽ ngay giữa đám đông xé váy Lâm Nguyệt Trì.
Càng không ngờ, khi tôi nổi điên lên, đến cả Lâm Phương và Trương Chí Hoa tôi cũng đánh.
Nghĩ lại cảnh Trương Chí Hoa bị tôi hắt rượu đầy đầu, Lâm Phương bị tôi giẫm gãy ngón chân út mà kêu khóc không ngừng, tôi chỉ tiếc là chưa ra tay mạnh hơn nữa.
“Giang Tiện là con trai chiến hữu của ông, nói đúng ra thì gia giáo nhà nó nghiêm lắm, đáng lẽ không nên làm ra chuyện đê tiện như thế. Thời thế này, ông thật sự nhìn không thấu nữa rồi.”
“Con gái, con muốn thế nào thì cứ làm. Từ giờ ông không can thiệp nữa.”
“Chỉ có một điều, con phải nhớ kỹ cho ông: Người nhà chúng ta không được chịu thiệt thêm lần nào nữa! Cái nhục mẹ con phải chịu bên nhà ba con, con phải đòi lại hết cho ông! Cả phần của con, con phải đòi gấp đôi!”
4.