8.
Vài ngày sau, tôi nhận được cuộc gọi từ bố.
Giọng ông gấp gáp khác thường:
“Con mau đến bệnh viện! Mẹ con tức quá phát bệnh rồi, đang phải nhập viện cấp cứu!”
Tim tôi khựng lại một nhịp.
Tôi tưởng mình đã chai lì rồi, không còn cảm giác gì nữa.
Vậy mà khi nghe đến chuyện bà ngã bệnh, trong lòng vẫn trồi lên một tia lo lắng bản năng.
Tôi và Lâm Duy lập tức chạy đến bệnh viện thành phố.
Trong phòng bệnh, mẹ tôi nằm yên trên giường, mắt nhắm nghiền, gương mặt tái xanh, môi khô nứt, tay vẫn đang cắm kim truyền dịch.
Trông bà thật sự rất yếu – yếu đến đáng sợ.
Trần Kiệt ngồi cạnh bên, vừa thấy tôi liền “bịch” một tiếng quỳ ngay xuống trước mặt.
Hắn ôm lấy chân tôi, khóc không ra hơi:
“Chị ơi, em sai rồi… em thật sự biết lỗi rồi…”
“Cứu mẹ với, bác sĩ nói mẹ bệnh nặng, cần mổ gấp, chi phí cả chục vạn tệ…”
“Em hết sạch tiền rồi, thật sự không còn gì cả… chị giúp mẹ một lần nữa đi, em van chị…”
Tôi nhìn màn “diễn xuất” đẫm nước mắt trước mặt, trong lòng vẫn đầy nghi ngờ, nhưng cũng không nỡ bỏ mặc.
Tôi quay người đi về phía quầy thu ngân, định thanh toán trước tiền nhập viện.
Nhưng Lâm Duy tỉnh táo hơn tôi rất nhiều.
Anh không đi cùng tôi, mà rẽ sang hướng khác – thẳng tới văn phòng bác sĩ.
Vài phút sau, đúng lúc tôi đang xếp hàng chờ nộp tiền, điện thoại đổ chuông.
Là Lâm Duy gọi.
“Em đừng đóng tiền. Quay lại phòng bệnh ngay.”
Giọng anh rất bình tĩnh, nhưng dưới sự bình tĩnh ấy là cơn giận bị kìm nén đến nghẹt thở.
Tôi quay trở lại phòng bệnh.
Lâm Duy đã đứng sẵn ở đó.
Anh nhìn mẹ tôi – người vẫn đang “hôn mê” trên giường, và Trần Kiệt – đang quỳ rạp dưới đất.
Rồi anh bật cười khẩy, lạnh như băng:
“Đủ rồi. Diễn tới đây thôi.”
“Tôi vừa hỏi bác sĩ điều trị rồi.”
“Bác sĩ nói, bệnh nhân chỉ bị kích động nhẹ, cộng thêm ăn uống thiếu chất dẫn đến mệt mỏi. Không cần uống thuốc, chỉ cần nằm theo dõi hai hôm, ăn cháo là khỏe.”
“Còn cái gọi là ‘phẫu thuật mười mấy vạn’? Không hề tồn tại.”
Giọng Lâm Duy vừa dứt, tôi thấy mí mắt mẹ khẽ giật một cái.
Trần Kiệt đang quỳ dưới đất, tiếng khóc cũng im bặt.
Khuôn mặt hắn đông cứng lại trong vẻ lúng túng và hoảng loạn.
Màn kịch bị vạch trần ngay tại trận.
Tôi đứng đó, nhìn hai người họ, chỉ thấy một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ.
Thứ cảm giác lạnh lẽo lẫn căm ghét quét qua từng đầu ngón tay, như tạt thẳng gáo nước đá vào tim.
Họ thật sự… dùng cả chuyện bệnh tật để lừa tôi.
Chỉ vì tiền.
Vì tiền… mà họ sẵn sàng ném luôn cả chút nhân tính cuối cùng xuống hố.
9.
Tôi bảo Lâm Duy gọi tất cả họ hàng có thể liên lạc được đến thẳng bệnh viện.
Cả ông Ba cũng đến.
Phòng bệnh chật chội, người đứng kín không còn một chỗ trống.
Mẹ tôi và Trần Kiệt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nét mặt đầy bất an và bồn chồn.
Tôi không nói một lời.
Chỉ lấy điện thoại ra, mở đoạn ghi âm.
Đó là đoạn ghi âm do Lâm Duy âm thầm để lại bên giường, lúc anh rời phòng để đến gặp bác sĩ.
Âm thanh trong máy vang lên rõ mồn một — là cuộc trò chuyện giữa mẹ tôi và Trần Kiệt.
“Mẹ, mẹ thấy chiêu này ổn không? Chị con có tin không?”
“Yên tâm, dù nó có lạnh lùng cỡ nào, cũng là con gái mẹ. Mẹ nằm đây, nó có nhẫn tâm cũng chẳng dám bỏ mặc. Con cứ khóc cho thảm vào, rồi nói là cần mười mấy vạn, nó chắc chắn sẽ móc tiền.”
“Lấy được tiền rồi thì lo trả nợ trước, còn dư thì con cầm tiêu.”
Kết thúc đoạn ghi âm, phòng bệnh rơi vào một sự im lặng đến nghẹt thở.
Từng người một — họ hàng thân thích, bác chú cô dì — quay đầu nhìn về phía mẹ tôi và Trần Kiệt bằng ánh mắt chẳng khác gì đang nhìn quái vật.
Mặt hai người họ đã xám ngắt. Không còn chút máu. Không còn chút lời nào để chối. Chỉ có một chữ: Nhục.
Tôi bước đến trước giường bệnh, nhìn người phụ nữ đã sinh ra tôi.
Lần đầu tiên, tôi dùng một giọng bình tĩnh đến kỳ lạ để kể ra những điều mà tôi đã giấu suốt bao nhiêu năm:
“Lúc học tiểu học, để tiết kiệm tiền cho mẹ, tôi chỉ dám ăn một cái bánh bao mỗi trưa.”
“Còn Trần Kiệt? Ngày nào cũng có năm tệ tiền ăn vặt.”
“Tôi hỏi mẹ… lúc mẹ ôm thằng cháu cưng của mẹ, mua đồ chơi, mua bánh kẹo cho nó... Mẹ có từng nhớ ra con gái ruột của mẹ khi ấy đang đói đến mức hoa mắt ở trường không?”
“Lên đại học, tôi vẫn mặc lại quần áo cũ họ hàng gửi cho, bị bạn bè cười nhạo.”
“Còn Trần Kiệt thì sao? Lúc đó xài điện thoại đời mới nhất, quần áo từ đầu đến chân toàn đồ hiệu.”
“Tôi chỉ muốn hỏi: lúc mẹ chuyển từng đồng tiền tôi gửi, từng khoản tiết kiệm của tôi… mẹ có bao giờ nhớ ra rằng — đó là tiền tôi và Lâm Duy cày từng giờ, thức trắng từng đêm ở nơi đất khách quê người để kiếm được không?”
Giọng tôi không hề dao động.
Nhưng từng chữ — như từng nhát búa — nện thẳng vào tim bà.
Mẹ tôi đờ người, ánh mắt trống rỗng, đôi môi run run, không thốt nổi lời nào.
Suốt buổi, bố tôi vẫn im lặng.
Đột nhiên, ông đưa tay lên.
Cả người ông run rẩy. Nước mắt già nua rơi lã chã.
“Chát!”
Một cái tát dứt khoát, vang rền khắp căn phòng.
Lần đầu tiên trong đời, ông ra tay đánh mẹ tôi.
Bà sững người, tay ôm má, lùi lại nửa bước — rồi gào khóc.
Tiếng khóc ấy dữ dội như lốc xoáy: có sốc, có ấm ức, và biết đâu… có cả một chút hối hận.
Nhưng tôi không quan tâm nữa.
Tôi chỉ nhìn bà, bình tĩnh nói ra câu cuối cùng:
“Tình mẹ con giữa chúng ta… đến hôm nay, coi như chấm dứt.”
10.