3.
Bữa cơm hôm ấy, cả tôi và Phùng Tư Viễn đều chẳng ăn được bao nhiêu.Tôi vứt lại chìa khóa xe cho anh, rồi tự gọi taxi về nhà.
Nhìn bóng lưng anh tất tả rời đi để dỗ dành Băng Băng, một luồng lạnh lẽo lan khắp tứ chi tôi.
Chị gái tôi giao thiệp rộng, chẳng bao lâu đã gửi cho tôi cả một tập tài liệu.Điện thoại vừa nối máy, tiếng chửi giận dữ của chị đã vang lên:
“Phùng Tư Viễn đúng là thứ cặn bã! ‘Huyễn Du’ là em gầy dựng từ con số không, giờ em bệnh phải lùi ra sau, hắn liền coi mình như ông trời! Dựa vào cái gì mà dám tìm tiểu tam?”
“Chị… thật sự… hắn đã…” Tôi nghẹn lời, câu hỏi như mắc trong cổ họng.
“Thằng đó rất cảnh giác, hiện giờ chị chưa nắm được bằng chứng xác thực, nhưng sớm muộn gì hắn cũng lộ sơ hở.”
Tôi khẽ thở dài. Trong đáy lòng, vẫn còn sót lại một tia ảo tưởng.
“À, tối nay có buổi đấu giá hạt cà phê BOP. Chị thấy Viên Băng Băng có tên trong danh sách tham gia. Với khả năng của cô ta, tuyệt đối không đủ tầm. Chắc chắn là Phùng Tư Viễn đưa đi. Địa chỉ và tài liệu chị gửi cho em, cần thì chị đi cùng em cho có chỗ dựa.”
Buổi đấu giá đông nghịt người, trên mạng còn có mấy triệu khán giả theo dõi trực tiếp.Tôi đứng trong góc tối, vừa ngẩng mắt đã thấy rõ Viên Băng Băng ngồi ở hàng ghế khách mời.
Ngay cạnh cô ta, Phùng Tư Viễn an vị, hai người ghé sát tai thì thầm, trông vô cùng thân mật. Rõ ràng, sóng gió ban trưa đã tan biến như chưa từng tồn tại.
Nụ cười Viên Băng Băng ngọt như mật, thỉnh thoảng còn kích động đến mức nắm lấy tay Phùng Tư Viễn.
Tôi rút điện thoại, gọi cho quản lý ngân hàng:
“Xin giúp tôi khóa ngay thẻ phụ, ngay bây giờ.”
Tiết mục chính đêm nay là phần đấu giá loại hạt cà phê Nido7 của Panama, giá khởi điểm lên tới 100.000 tệ mỗi ký, tổng giá trị lô hàng lên tới 2 triệu.
Người điều hành trên sân khấu thao thao giới thiệu hương vị cùng đặc trưng của loại hạt này. Tôi chỉ khẽ lắc đầu—một trăm nghìn một ký, uống vào chẳng khác nào nuốt cả đống tiền mặt.
Phiên đấu giá bắt đầu.Viên Băng Băng lập tức giơ bảng:“Một trăm mười nghìn.”
“Một trăm hai mươi nghìn.” – từ góc phòng, giọng một người đàn ông trầm ổn vang lên. Tôi ngạc nhiên, hóa ra thứ hạt đắt đỏ này vẫn có người tranh giành.
Qua mấy vòng ra giá, Viên Băng Băng bắt đầu tỏ vẻ không vui.Cô ta vòng tay ôm chặt cánh tay Phùng Tư Viễn, giọng làm nũng:“Chồng ơi, có người bắt nạt em.”
Ánh mắt Phùng Tư Viễn chứa đầy ý cười:“Em ngoan một chút, anh ra giá mười lăm vạn cho em.”
Má Viên Băng Băng ửng đỏ, cô ta hôn khẽ lên mặt anh trước sự chứng kiến của bao người, rồi cao giọng hô:“Mười lăm vạn.”
Ngay tức thì, những người còn lại đồng loạt bỏ cuộc.
“Băng Băng đúng là có phúc quá, chồng chiều hết mực!”“Ba trăm vạn mà tiêu như nước, mắt còn chẳng thèm chớp một cái!”
Lời chúc mừng vang rộn khắp gian phòng. Lồng ngực tôi tức nghẹn, hơi thở dần trở nên khó khăn.
Đám phóng viên nhanh chóng vây quanh, đưa mic hỏi cảm nghĩ.Viên Băng Băng khẽ vén mái tóc dài óng ả sang một bên, duyên dáng nói:
“Nido7 không đơn giản chỉ là hạt cà phê. Nếu ai từng đặt chân đến Panama, thấy qua những nông trang chìm trong sương mờ, những bông hoa trắng thanh nhã đẫm sương sớm, những trái cà phê trong vắt mọng nước… thì mới hiểu được thế nào là viễn cảnh mộng ảo.”
“Em rất biết ơn người quan trọng nhất trong cuộc đời mình, chính anh ấy đã luôn ủng hộ em theo đuổi ước mơ.”
“Nhân dịp này, em cũng muốn báo cho mọi người một tin vui: Sang năm, Uống Băng Quán sẽ mở 30 chi nhánh trên toàn quốc, trở thành lá cờ đầu của ngành này.”