1.
Lần đi dạo phố với bạn thân, tôi bất ngờ bắt gặp bóng dáng chồng mình – Chu Quốc Chí.
Nhìn đồng hồ, giờ này lẽ ra anh ta phải đang họp ở công ty mới đúng.
Hôm nay là thứ Bảy, cũng là sinh nhật của con trai tôi – Thao Thao. Chu Quốc Chí đã hứa, buổi sáng làm thêm ở công ty, đến chiều sẽ tan ca sớm để về nhà mẹ anh ta, cùng tổ chức sinh nhật cho con.
Vậy mà anh ta lại xuất hiện ở đây?
Bạn thân liếc tôi, cười đầy ẩn ý:“Xem ra lão Chu nhà cậu chẳng trong sáng gì đâu.”
Tôi khẽ nhíu mày, rút điện thoại gọi cho Chu Quốc Chí.
Anh ta nhanh chóng tránh sang một bên nghe máy.
“Alô vợ à, sao thế?”
Tôi giữ giọng bình thản:“Anh đang ở đâu?”
Chu Quốc Chí dối trá rất trơn tru:“Anh đang tăng ca ở công ty, bận lắm.”
Khóe môi tôi cong lên:“Thật à? Vậy chắc em vừa gặp song sinh thất lạc của anh trên đường rồi.”
Anh ta lập tức cảm thấy có gì đó không ổn, ngẩng đầu nhìn quanh, rất nhanh đã bắt gặp tôi đứng cách đó không xa.
Sắc mặt Chu Quốc Chí thay đổi hẳn.
Tôi cùng bạn thân tiến lại gần, đưa điện thoại lên, mỉm cười:“Tăng ca ở công ty à?”
Ánh mắt anh ta đảo quanh, vội biện minh:“Vợ, nghe anh giải thích. Thật ra anh ra ngoài mua quà sinh nhật cho con, vừa rồi chỉ tiện miệng nói vậy thôi. Anh sợ em nghĩ nhiều nên mới không nói thật. Đừng hiểu lầm nhé.”
Tôi hỏi thẳng:“Mua quà cho con? Vậy quà đâu?”
Anh ta nhún vai:“Anh vẫn đang chọn, chưa chọn xong. Vừa hay gặp em, vậy thì mình cùng chọn cho con luôn.”
Nói rồi liền kéo tay tôi muốn rời đi.
Tôi đứng yên, ánh mắt dừng lại ở cửa hàng phía sau lưng anh ta:“Mua quà sinh nhật cho con… ở cửa hàng đồ nữ sao?”
Chu Quốc Chí thoáng chốc cứng đờ, không biết bịa thêm thế nào.
Ngay lúc đó, một cô gái trẻ từ phòng thử đồ bước ra, miệng còn gọi:“Anh Quốc Chí, anh xem bộ này em mặc có đẹp không?”
Sắc mặt Chu Quốc Chí lập tức đen kịt, chỉ hận không thể biến mất ngay tại chỗ.
Tôi vẫn mỉm cười, đứng nhìn toàn cảnh.
Cô gái kia bước lại gần, thấy tôi và bạn thân thì tò mò hỏi:“Anh Quốc Chí, đây là ai vậy?”
Chu Quốc Chí lúng túng đáp:“Đây là chị dâu… à không, vợ anh. Vợ à, đây là nhân viên mới vào công ty, Khâu Lệ Lệ, tiểu Khâu.”
Tôi cười nhạt, nhìn thẳng vào cô ta:“Ồ, tiểu Khâu à. Chồng tôi thường nhắc đến cô, bảo cô vừa trẻ vừa xinh. Quả nhiên hôm nay gặp, đúng như lời.”
Mặt Khâu Lệ Lệ lập tức biến sắc, lắp bắp:“Chị… chị dâu, thật… thật tình cờ.”
Tôi quay sang chồng:“Anh biết là chúng ta vẫn chưa ly hôn chứ?”
Chu Quốc Chí vội gật đầu.
Tôi thong thả nói tiếp:“Hiện tại, từng đồng anh tiêu đều là tài sản chung vợ chồng. Anh tiêu cho bản thân thì tôi không nói. Nhưng nếu đem tiêu cho người khác, tôi có quyền đòi lại.”
“Bởi vì, trong đó có một nửa là của tôi.”
Sắc mặt Chu Quốc Chí sầm xuống, bước tới nhỏ giọng:“Vợ, cho anh chút thể diện đi…”
Tôi bật cười, giọng lạnh tanh:
“Thể diện? Anh còn có mặt mũi để nói đến hai chữ đó sao? Đồng nghiệp của anh có biết anh đã có vợ chưa? Còn cô Khâu này, liệu cô ta có biết không?”
Tôi cố tình nâng cao giọng, khiến ánh mắt hiếu kỳ của người qua lại đồng loạt dồn về phía chúng tôi.
Khâu Lệ Lệ chịu không nổi những cái nhìn chỉ trỏ, mặt đỏ bừng rồi vội quay người bỏ chạy.
Chu Quốc Chí bị mất hết thể diện, tức tối quát lớn:“Đủ rồi! Anh chỉ đưa tiểu Khâu đi mua đồ, chúng tôi chẳng có gì cả. Em làm loạn cái gì vậy?”
Lời còn chưa dứt, bàn tay tôi đã giáng xuống.
“Chát!” – âm thanh giòn tan vang lên, lực mạnh đến nỗi cả tay tôi cũng tê rần.
Đầu anh ta bị hất lệch sang một bên.
Chu Quốc Chí trừng mắt, giận dữ gằn giọng:“Cô đúng là đồ đàn bà chanh chua!”
Bạn thân tôi lập tức nổi đóa:“Mẹ kiếp, anh ngoại tình còn dám to tiếng à? Anh quát ai đấy? Có tin tôi tát cho thêm mấy cái không?”
Bạn tôi vốn nổi danh là người nóng tính, lại có tiền, còn Chu Quốc Chí thì xưa nay vốn sợ cô ấy. Anh ta chỉ dám ném cho tôi một ánh nhìn hằn học rồi quay lưng bỏ đi thật nhanh.
Tôi nhìn theo, khẽ cười:“Hèn nhát.”
Ban ngày vừa xảy ra chuyện như thế, buổi tối tôi đưa con tới nhà mẹ chồng, mà Chu Quốc Chí vẫn chưa thấy mặt.
Mẹ chồng đã chuẩn bị sẵn một bàn đồ ăn thịnh soạn, vừa thấy tôi đến liền hồ hởi bưng ra đĩa hoa quả, lại lấy thêm một phong bao đỏ đưa cho cháu:“Cháu ngoan, bà chúc con sinh nhật vui vẻ, mạnh khỏe, mau lớn.”
Thao Thao ngẩng lên nhìn tôi, thấy tôi gật đầu mới nhận phong bao, miệng lí nhí:“Con cảm ơn bà, con yêu bà nhất.”
Một câu thôi cũng đủ khiến mẹ chồng cười tít cả mắt.
Thực ra nhà mẹ chồng chẳng mấy dư dả. Bố chồng mất sớm, bà chỉ sống dựa vào khoản lương hưu hai nghìn tệ một tháng, lại thêm chi phí thuốc men. Tháng nào tôi cũng âm thầm bù thêm.
Mẹ chồng không phải không biết, trong lòng bà rõ cả —— gia đình này, vốn là tôi gánh vác. Chu Quốc Chí chỉ là một tổ trưởng quèn trong công ty, lương tháng sau thuế chưa tới mười nghìn, làm sao đủ trang trải.