Tôi như muốn khuỵu xuống, chân mềm nhũn, ngồi bệt xuống sàn. Chu Khải Toàn thấy mất mặt, liền vác tôi lên vai, thẳng thừng đưa ra khỏi tiệm game.
Trên đường về, tôi nhớ lại lời mẹ dạy: “Uống nước nhớ nguồn.” Thế là mở lời cảm ơn ân nhân của mình:
“Chuyện hôm nay, cảm ơn cậu đã giúp tôi nhé. Cậu thật sự tốt bụng!”
Chu Khải Toàn liếc tôi, nhướng mày: “Tôi tốt bụng? Đây là lần đầu nghe thấy.”
“Dù sao cậu cũng đã giúp tôi, cậu chính là người tốt.”
Tôi lẩm bẩm thêm một câu.
“Tiền đó là tự cậu thắng lại, chẳng liên quan gì đến tôi.” Nói rồi, cậu ấy từ trong túi lấy ra một viên kẹo mơ, ném cho tôi một viên, còn một viên thì tự cho vào miệng.
Tôi nhận lấy, mắt mở to: “Cậu… cậu ăn kẹo à?”
“Sao, không được à?”
Không phải là không được, chỉ là… một trùm trường như cậu ấy mà mang theo kẹo mơ thì hơi khác biệt.
Chu Khải Toàn ngậm viên kẹo, giọng hơi líu lưỡi:
“Thèm thuốc thì ăn kẹo cho đỡ.”
“Nhưng tôi thấy cậu có thuốc trong túi mà, sao không hút?”
Tôi rõ ràng đã thấy cậu ấy cầm thuốc.
Chu Khải Toàn bỗng dừng bước, ánh mắt dưới ánh đèn đường vàng nhạt bỗng trở nên khó đoán:
“Thế nào, con gái thích ngửi mùi thuốc lá à? Hay là… cậu muốn thử?”
Tôi không hiểu mình nghĩ gì, nhưng bỗng nhớ đến mùi thuốc thoang thoảng trên người cậu ấy…
Cũng không phải khó chịu gì.
Thế là tôi nhón chân, ghé sát vào cổ áo cậu ấy, ngửi thử. Ngoài mùi xà phòng sạch sẽ, chẳng còn gì khác.
Đỉnh đầu tôi vô tình chạm vào cằm cậu ấy. Tôi giật mình định rụt lại, thì tay bị cậu ấy giữ chặt giữa không trung.
Cậu ấy cúi thấp người, gằn giọng:
“Kỳ Ân Ân, cậu cứ hết lần này đến lần khác trêu chọc tôi.”
“Cậu biết làm vậy nguy hiểm thế nào không?”
Đầu tôi trống rỗng, lí nhí hỏi lại: “Nguy hiểm… ý cậu là gì?”
Chu Khải Toàn nhìn tôi, nhíu mày thật sâu, như thể có gì đó nghẹn trong lòng, gương mặt tối sầm.
“Tóm lại, cậu, từ giờ cách tôi ba mét!”
“Dám bước qua ranh giới… thì…”
Chu Khải Toàn giơ tay, đặt ngang trước cổ như đang ra hiệu “cắt cổ.”
Tôi không dám hỏi thêm, chỉ gật đầu lia lịa. Đối với kiểu đại ca như cậu ấy– mềm nắn rắn buông, tôi dần dần cũng hiểu được cách đối phó.
Những ngày tiếp theo, “Kỳ Tiểu Theo” chính thức hoạt động:
Cậu ấy chơi bóng rổ? Tôi hí hửng chạy đi làm người tiếp nước.
Giờ nghỉ giữa tiết, cậu ấy ngủ? Tôi hóa thân thành bảo mẫu chu đáo, nhẹ nhàng đắp áo khoác lên người cậu ấy.
Đi căng tin ăn cơm cùng cậu ấy, không thích ăn rau mùi? Tôi lập tức trở thành “thùng rác di động” của trùm trường.
Trong lớp dần rộ lên tin đồn tôi thích Chu Khải Toàn.
Ngay cả bạn cùng bàn – Trương Dao – cũng từng hỏi tôi riêng. Tôi chỉ qua loa đáp:
“Tại cậu ấy từng giúp tớ thôi mà.”
Mọi chuyện cứ thế trôi qua, cho đến hôm đó—
Tôi bị một nhóm con gái chặn lại ở đầu ngõ, mới nhận ra tình hình đã nghiêm trọng đến mức nào.
9
“Cô là đứa dạo này định giành người mà em gái tôi thích đúng không?”
“Nhìn cũng chẳng có gì đặc biệt.”
Cô gái dẫn đầu tôi không quen biết, nhưng cô gái đứng phía sau thỉnh thoảng ló mặt ra thì lại rất quen:
Chính là “nhân vật chính” trong vụ tờ giấy tình – bạn cùng bàn sau lưng tôi, Từ Lâm.
Cô ấy có mái tóc ngắn rất đẹp, trông cực kỳ cuốn hút.
Người dẫn đầu nhếch môi:
“Nghe nói cô vừa tiếp nước, vừa xách đồng phục hộ cậu ấy, trò gì cũng làm… Nhưng tôi nói cho cô biết, Chu Khải Toàn là người em gái tôi thích.”
Nghe đến đây, tôi vội xua tay phủ nhận:
“Không không không! Các cậu hiểu lầm rồi, tôi không theo đuổi cậu ấy!”
Để tránh bị ăn đòn, tôi đành kể hết chuyện mình bị thu tiền bảo kê, sau đó bị ép làm “tay chân” cho Chu Khải Toàn.
Từ Lâm nghe xong có vẻ bán tín bán nghi:
“Thật không? Cậu không lừa tôi đấy chứ?”
“Tôi thề! Còn tờ giấy đó, cậu cũng biết không phải tôi viết mà, đúng không?”
Từ Lâm trầm ngâm một lúc, sau đó thì thầm với chị gái vài câu rồi tiến lại gần tôi.
“Kỳ Ân Ân, cậu thật sự không thích Chu Khải Toàn chứ?”
Câu hỏi quá bất ngờ khiến tôi không kịp chuẩn bị, sững lại hai giây, rồi vẫn gật đầu: “Ừm, không thích.”
Từ Lâm bỗng nắm lấy tay tôi: “Vậy cậu giúp tôi theo đuổi cậu ấy đi!”
“Hả?!” Tôi đứng hình ngay tại chỗ.
“Sao? Không được à?”
Ánh mắt của Từ Lâm lập tức thay đổi, gương mặt thấp thoáng vẻ đe dọa. Nếu tôi dám từ chối, chị gái cô ấy chắc chắn sẽ lao vào vặn cổ tôi ngay tại chỗ.
“Ưm… sao lại không được chứ? Được, tất nhiên là được rồi!”
Nhiệm vụ ngày đầu tiên: Hỏi xem Chu Khải Toàn nghĩ gì về Từ Lâm.