11
Trên đường xuất cung, Dung Nguyệt chặn ta lại.
“Dung Nguyệt cô cô, có phải Thái hậu có lời gì dặn dò?”
Ánh mắt Dung Nguyệt thoáng hiện ý cười: “Thái hậu nghe nói trong phủ phu nhân có người thay mặt dâng lễ cho Nghi tần nương nương nên đặc biệt sai nô tỳ đến truyền lời. Người bảo phu nhân đừng lo lắng, mọi chuyện đã có người lo liệu.”
Ta nghe vậy thì làm ra vẻ cảm động rồi quay người về hướng Thọ An cung hành lễ thật sâu.
“Phu nhân nên mau chóng hồi phủ đi thôi. Hôm qua vừa mới về kinh, còn chưa được nghỉ ngơi tử tế, đã bị những kẻ không có mắt kia quấy rầy rồi.”
Xem ra chuyến đi Ngũ Đài Sơn lần này quả thật đáng giá ngoài sức tưởng tượng.
Về đến phủ, Trần Hoài Dự đang chờ ta sẵn trong viện.
Gương mặt hắn đầy vẻ giận dữ như thể đang định phát tác nhưng cuối cùng vẫn cố nén lại, ép cơn giận xuống đáy lòng.
Hắn chất vấn: “Không phải nàng đã hứa với ta, chỉ cần bổ sung đủ đồ trước sinh nhật Đường Ngẫu Nhi là được sao? Hôm nay sao lại vào cung?”
Ta không vội trả lời mà chỉ đưa bộ diêu lên, ngắm nghía một lúc rồi cài lên tóc mai.
“Hôm qua Nghi tần cài bộ diêu này dự yến. Chàng tưởng Hoàng hậu không nhìn thấy sao?
Vật Hoàng hậu ban thưởng bị thất lạc trong phủ chúng ta, ai có thể gánh nổi trách nhiệm đó? Là Tống di nương hay là chàng?”
Trần Hoài Dự bị ta hỏi đến nghẹn lời mà không nói được gì.
Hắn nôn nóng bất an nhưng lại bất lực không thể phản bác, cuối cùng chỉ có thể hỏi: “Vậy giờ phải làm sao?”
“Dĩ nhiên là phải tỏ ra biết sửa sai.”
“Sửa bằng cách nào?”
“Trước tiên răn dạy hạ nhân rồi đổi luôn cả quản gia. Ai bảo bọn họ làm việc cẩu thả, dám lấy vật Hoàng hậu ban thưởng đi dâng tặng Nghi tần nương nương.”
Trần Hoài Dự nhíu mày nhưng không phản đối.
Ta dịu giọng nói: “Khi phụ mẫu còn sống, lão quản gia đã theo hầu trong phủ, tận tụy gần nửa đời người. Vậy mà chàng nỡ đẩy ông ấy ra điền trang, để hạ nhân trong phủ nhìn vào sẽ nghĩ gì?”
Trần Hoài Dự nghẹn lời rất lâu, cuối cùng giận dữ vung tay áo bỏ đi, chỉ để lại một câu: “Việc trong phủ, nàng tự lo liệu đi.”
Ta nhìn theo bóng lưng hắn khuất nhanh mà trong đầu bỗng hiện lên biết bao lần tương tự trước kia.
Hắn luôn đẩy hết mọi chuyện cho ta rồi biến mất không chút tăm hơi.
Trước đây ta vẫn cho rằng đó là vì hắn tín nhiệm ta, vì Hầu phủ, cũng vì ta nên ta cam tâm gánh vác tất cả.
Nhưng giờ đây, ta vẫn phải tiếp tục gánh.
Vì ta và vì hai hài tử của ta.
12
Trong phủ đã đổi lại người cũ.
Tống Phinh Đình bị cấm túc, không dám lui tới trước mặt ta.
Mọi việc dường như đều đã trở về như trước kia.
Cho đến ngày tổ chức yến tiệc sinh thần cho Đường Ngẫu Nhi.
Thái hậu ban thưởng một đôi ngọc như ý.
Các vị chủ tử trong cung nối gót theo sau, lần lượt sai người mang lễ vật đến chúc mừng.
Ngày hôm đó, nữ nhi của ta trở thành tiểu thiên kim rạng rỡ nhất kinh thành.
Lúc ai nấy đều hoan hỉ, Trần Hoài Dự nói: “Phu nhân, Phinh Đình cũng muốn mừng sinh nhật cho Đường Ngẫu Nhi. Nàng ấy không nghe ta mà lại chỉ nghe lời nàng, tự mình chấp hành cấm túc. Không bằng nhân ngày vui thế này, nàng hãy giải cấm cho nàng ấy đi.”
Ta vô thức nhìn về phía Đường Ngẫu Nhi, nữ nhi đang được Triệu Lâm Phi và một nhóm mệnh phụ vây quanh.
Đường Ngẫu Nhi thấy ta nhìn qua thì vẫy tay với ta, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.
Khóe môi ta cũng không kìm được mà khẽ cong lên.
Trần Hoài Dự lại nói: “Dù sao thì Phinh Đình cũng là kế mẫu của Đường Ngẫu Nhi. Hôm nay khách khứa tề tựu đông đủ, trong phủ vẫn còn có người đang bị cấm túc, chẳng phải để người ngoài chê cười sao?”
Chưa bao giờ ta thấy hắn lắm lời như lúc này, lải nhải như ruồi muỗi, thật khiến người ta phiền lòng.
Có điều, ta vốn dĩ cũng đã định cho Tống Phinh Đình ra mặt.
Ta làm bộ như vừa ngạc nhiên: “Tống di nương là tự mình cấm túc sao? Hôm ta hồi phủ từ trong cung, đã nói rõ là không cần tiếp tục cấm túc nàng ta nữa.”
Sau đó, ta phân phó nha hoàn: “Đi mời Tống di nương tới đây, lệnh cấm đã được dỡ bỏ rồi.”
Tống Phinh Đình mặc váy dài màu sen nhạt phối với áo ngắn màu xám, trông thì giản dị kín đáo nhưng mặc trên người nàng ta lại toát ra vẻ kiều diễm vừa vặn, thực sự là dung mạo khuynh thành, không hề thua kém vị Nghi tần trong cung.