“Nếu em thật sự để tâm, sau khi về nước anh sẽ chỉnh sửa lại di chúc,
làm công chứng tài sản để đảm bảo phần của em.
Vậy có được không?”
Sự bực bội trong tôi thoáng khựng lại một nhịp,
vì đây là lần đầu tiên anh hỏi ý kiến tôi bằng giọng thỏa hiệp.
Nhưng tiếc là, thời điểm lại sai mất rồi.
Tôi lạnh lùng xoay đầu, cất giọng châm biếm:
“Hạ Dịch Xuyên, anh hỏi ý kiến tôi lúc này… hoàn toàn vô nghĩa.”
“Nếu anh thật lòng muốn làm vậy, thì anh đã làm xong rồi mang đến cho tôi,
chứ không phải đứng đây xin phép tôi,
muốn tôi cảm động vì ‘sự tôn trọng đột xuất’ của anh.”
“Anh nghĩ tôi sẽ vì mấy lời giả vờ ‘lắng nghe vợ’ mà rơi nước mắt cảm ơn anh?
Rồi quay về làm người vợ hiền thục, tiếp tục hầu hạ cha con anh à?”
Từng lời tôi nói ra, mặt Hạ Dịch Xuyên tối sầm thêm một bậc.
Nhưng tôi chẳng còn tâm trí mà bận tâm đến sắc mặt của anh.
Tôi ngừng một chút, rồi tiếp lời:
“Còn cái chuyện tôi cần dựa vào Hạ Niên lúc về già – buồn cười thật đấy.
Tôi còn tay còn chân, riêng tiền cọc cho mấy buổi chụp ảnh đã nhiều gấp mấy lần tiền lương cả năm của anh.
Chỉ cần có tiền, muốn kiểu dưỡng lão nào chẳng được?
Tôi dại gì phải nhẫn nhịn vì một tương lai mù mịt, mà tiếp tục sống cạnh hai người đàn ông không hề xem trọng tôi?”
Mặt Hạ Dịch Xuyên lạnh như đá, giọng anh trầm xuống:
“Niên Niên là con trai em mang nặng đẻ đau mười tháng,
em nỡ lòng nào nói nó như vậy?”
Tôi thản nhiên:
“Tôi nói sai sao?”
“Hạ Niên bây giờ miệng thì gọi ‘dì’,
việc gì cũng làm theo lời Tô Cẩn Nguyệt,
còn với tôi thì lạnh nhạt, khó chịu.
Anh nhìn kiểu gì mà ra được là nó sẽ là chỗ dựa cho tôi lúc về già?”
Vừa dứt lời, một giọng trẻ con quen thuộc vang lên phía xa:
“Mẹ ơi!”
08
Nghe tiếng gọi, tôi quay đầu lại –
chỉ thấy Hạ Niên ôm một bó hoa cẩm chướng chạy về phía tôi.
“Mẹ ơi, tặng mẹ nè.”
Cậu bé nói rồi cố gắng dúi bó hoa vào tay tôi.
Tôi đặt bó hoa sang một bên, nhìn con trai, giọng thản nhiên:
“Cảm ơn con. Nhưng mẹ không thích cẩm chướng, sau này đừng tặng nữa.”
Vừa dứt lời, một giọng nữ mềm mại chen vào:
“Phu nhân Hạ, đây là tấm lòng của con trẻ. Dù không thích, cũng đừng nói như vậy,
nói ra sẽ khiến con tổn thương đấy.”
Không đợi tôi đáp lại,
Hạ Dịch Xuyên đã đứng dậy, chắn giữa tôi và cô ta,
như thể muốn cắt đứt ánh nhìn giữa hai người.
Anh nhìn Tô Cẩn Nguyệt, khẽ cau mày:
“Anh đã bảo em ở khách sạn chờ rồi mà.
Tại sao lại đưa Niên Niên đến đây?”
Tô Cẩn Nguyệt mỉm cười giải thích:
“Niên Niên nằng nặc đòi gặp mẹ,
em nghĩ chi bằng để mọi người ngồi xuống, nói chuyện rõ ràng,
hiểu lầm sớm muộn gì cũng nên giải tỏa.”
Nói rồi, cô ta vượt qua Hạ Dịch Xuyên, vươn tay về phía tôi:
“Phu nhân Hạ, xin chào. Dù chúng ta đã quen biết từ tám năm trước,
nhưng hôm nay tôi vẫn muốn chính thức giới thiệu lại.
Tôi tên là Tô Cẩn Nguyệt, là bạn tốt của Dịch Xuyên,
và cũng là mẹ đỡ đầu của Hạ Niên.”
Quá khứ được nhắc lại,
nhưng lần này tôi không hề tỏ ra bối rối hay xấu hổ.
Tôi thản nhiên đứng dậy, đưa tay bắt lại:
“Chào cô, tôi là Khải Tâm.
Không phải phu nhân Hạ,
cũng không phải vợ của ai,
càng không còn là mẹ của ai hết.
Mong cô Tô lần sau đừng gọi nhầm.”
Hạ Dịch Xuyên chứng kiến tất cả,
ánh mắt tràn đầy nghi hoặc:
“Gì mà tám năm trước?”
Tô Cẩn Nguyệt nhìn anh, khẽ mỉm cười:
“Dịch Xuyên, anh vẫn chưa biết à?
Cô Tống Ninh An trước giờ vẫn luôn quan tâm đến em đấy…”
Tôi ngắt lời cô ta, thẳng thắn thừa nhận:
“Đúng vậy.
Tôi và anh kết hôn tám năm,
tôi đã theo dõi cô tám năm.
Chuyện giữa hai người suốt tám năm qua,
tôi đều biết hết.”
Lời tôi vừa dứt,
đồng tử Hạ Dịch Xuyên co rút,
ánh mắt liên tục chuyển từ tôi sang Tô Cẩn Nguyệt,
đầy bàng hoàng.
Anh luôn nghĩ, tôi chỉ vô tình xem được một bài đăng trong vòng bạn bè của cô ta,
và vì vậy mới biết chuyện di chúc.
Anh không ngờ rằng –
tôi đã biết tất cả.
Trong khoảnh khắc ấy,
mọi mảnh ghép trong đầu anh như rơi về đúng vị trí.
Hạ Dịch Xuyên siết chặt tay,