“Chúc mừng vợ chồng Tổng Giám đốc Trần vừa đón quý tử!”
Tôi bưng hộp yến mới mua, vừa đẩy cửa phòng bệnh ra đã thấy bên trong chật kín người. Ai nấy đều đang vây quanh chồng tôi, Trần Vũ Huy, không ngớt lời chúc mừng.Trên giường là một người phụ nữ trẻ, trong vòng tay đang ôm một đứa bé sơ sinh đỏ hỏn. Còn Trần Vũ Huy thì ngồi ngay cạnh, ánh mắt dịu dàng như muốn tan chảy khi nhìn đứa trẻ.
“Vợ Tổng Giám đốc mới sinh xong phải tẩm bổ nhiều vào nhé. Đứa bé nhìn y chang anh Trần luôn ấy!”“Phải đó! Mắt mũi, miệng cười, cứ như đúc từ một khuôn ra!”
Tay tôi bắt đầu run lên. Hộp yến rơi xuống đất, vang lên một tiếng “rầm” nặng nề.Toàn bộ căn phòng lập tức im bặt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi. Không gian tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Mặt Trần Vũ Huy lập tức tái mét. Anh ta bật dậy khỏi ghế, giọng lắp bắp:“Tô… Tô Vãn, sao em lại ở đây?”
Người phụ nữ nằm trên giường khó hiểu nhìn tôi:“Vũ Huy, chị ấy là ai vậy?”
Tôi bước đến gần giường, quan sát cô ta thật kỹ.Cô ta rất đẹp, tầm hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, nhỏ hơn tôi ba tuổi. Trông vẫn còn yếu sau khi sinh nhưng ánh mắt lại sáng, trong veo.
“Tôi là Tô Vãn.” Giọng tôi vô cùng bình tĩnh. “Tôi muốn hỏi, cô và Trần Vũ Huy có quan hệ gì?”
Cô ta khựng lại một giây, sau đó mỉm cười rất tự nhiên:“Tôi là vợ anh ấy, tên tôi là Lâm Vũ Đình. Còn đây là con trai của chúng tôi, mới chào đời được ba ngày.”
Cô ta nói như thể đó là lẽ đương nhiên, chẳng chút do dự.
Tôi mở túi xách, lấy ra một quyển sổ màu đỏ, đặt lên bàn đầu giường.“Đây là giấy đăng ký kết hôn của tôi và Trần Vũ Huy, ba năm trước.”
Mặt Lâm Vũ Đình lập tức biến sắc, cô ta quay phắt sang nhìn anh ta:“Vũ Huy… chuyện này là sao?”
Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán Trần Vũ Huy.Anh ta nhìn tôi, rồi lại nhìn Lâm Vũ Đình, môi mấp máy, nhưng không thốt được lời nào.
Cả phòng bệnh bắt đầu rộ lên tiếng thì thầm, có người còn lôi điện thoại ra quay lại.
“Tổng Giám đốc Trần đây là chuyện gì vậy?”“Hai người vợ?”“Cô kia là tiểu tam hả?”
Tôi bật cười lạnh, quét mắt nhìn một vòng:“Tôi cũng muốn biết đây, rốt cuộc ai mới là người thứ ba?”
Lâm Vũ Đình loạng choạng muốn ngồi dậy, tôi đưa tay đỡ cô ta lại:“Cô đừng kích động, mới sinh xong không nên gắng sức.”
Giọng cô ta run lên:“Chị… chị thực sự là vợ anh ấy?”
Tôi gật đầu:“Ba năm rồi. Tôi vẫn nghĩ mình là vợ chính thức duy nhất. Hóa ra anh ta lừa cả hai chúng ta.”
Cuối cùng, Trần Vũ Huy cũng mở miệng, giọng khàn khàn:“Tô Vãn, em nghe anh giải thích…”
“Giải thích?” Tôi cắt lời, ánh mắt không còn chút cảm xúc.“Giải thích cái gì? Giải thích vì sao anh có thể cưới hai người cùng lúc? Hay giải thích vì sao để cô ấy mang thai, sinh con?”
Lâm Vũ Đình bắt đầu bật khóc. Đứa bé trong tay cũng bị đánh thức, gào khóc inh ỏi.Cả căn phòng trở nên hỗn loạn.
Tôi hít sâu một hơi, giữ vững bình tĩnh, bước tới trước mặt Trần Vũ Huy:“Muốn nói gì thì ra ngoài nói.”
Anh ta do dự vài giây, rồi cúi đầu bước theo tôi ra ngoài.
Chúng tôi đứng ở hành lang. Tôi dựa lưng vào tường, nhìn người đàn ông đã sống cùng mình suốt ba năm qua.“Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?”
Anh ta cúi gằm mặt:“Tô Vãn, anh…”
“Anh cưới cô ta khi nào?”
“…Hai năm trước.”Giọng anh ta nhỏ đến mức như thể không dám tồn tại.
“Hai năm trước?” Tôi nhìn anh ta chằm chằm, giọng nghẹn lại.“Lúc đó chúng ta đã kết hôn được một năm rồi! Nghĩa là sao? Là trong khi anh vẫn là chồng hợp pháp của tôi, anh lại đi cưới người khác à?”
Trần Vũ Huy khẽ gật đầu.
Cả hành lang như quay cuồng. Tôi phải vịn chặt vào tường mới không ngã.
“Tại sao?” Giọng tôi bắt đầu run lên.“Tôi đã làm gì sai? Ba năm nay, tôi đi làm, sinh con, chăm sóc nhà cửa, từng ngày đều cố gắng vì gia đình này. Tôi đã làm sai điều gì, anh nói đi?”
Bỗng, một tia sáng vụt qua trong đầu tôi.“Khoan đã… giấy đăng ký kết hôn của anh và cô ta, là thật à?”
Trần Vũ Huy im lặng rất lâu, rồi khẽ đáp:“Là thật.”
“Thế còn của chúng ta?”
Anh ta lại im.
Im đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình vỡ vụn.Ngực như bị ai đó bóp nghẹt, tôi nghẹn giọng gào lên:“Trần Vũ Huy! Anh nói đi! Giấy kết hôn của chúng ta là thật hay giả?!”
Anh ta ngẩng đầu lên, trong mắt ngập đầy tội lỗi:“Giả.”
Hai chữ đó như sét đánh giữa trời quang.
Giả?Ba năm hôn nhân, hóa ra… chỉ là một màn kịch dối trá?