Sáng hôm sau, tôi quay lại công ty của Trần Vũ Huy.
Lần này, tôi không lên văn phòng anh ta.Tôi đi thẳng đến phòng tài chính.
“Chị Lý, em muốn xem lại một số khoản chi của anh Vũ Huy trong ba năm qua.” – Tôi nói với giọng lịch sự, nhưng kiên định.
Chị Lý – trưởng phòng tài vụ – có vẻ lúng túng.
“Cô Tô, chuyện này… sổ sách kế toán không thể tùy tiện cho xem được. Quy định của công ty…”
Tôi biết có quy định, nhưng tôi cố tình nói dối. “Em là vợ anh ta, hơn nữa em nghi ngờ anh ấy đang có giao dịch tài chính bất chính bên ngoài. Nếu thật sự có vấn đề, thì đây cũng là chuyện ảnh hưởng đến công ty.”
Chị Lý do dự một lúc, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Khi xem qua sổ sách, tôi phát hiện một chuyện khiến tim mình lạnh buốt.
Ba năm qua, Trần Vũ Huy đã nhiều lần chuyển tiền cho một công ty tên Lâm Thị Thương Mại — tổng cộng hơn hai triệu tệ, và người đứng tên pháp nhân chính là cha của Lâm Vũ Đình, ông Lâm Kiến Quốc.
Nói cách khác, Trần Vũ Huy đã lợi dụng quyền hạn, dùng tiền của công ty để rót lợi nhuận cho nhà vợ mình.Đây không chỉ là hành vi vi phạm đạo đức, mà còn liên quan đến tội danh tham ô, chiếm đoạt tài sản doanh nghiệp.
Tôi chụp lại toàn bộ hồ sơ kế toán, lưu giữ từng tấm ảnh cẩn thận, rồi rời khỏi công ty.
Vừa bước ra khỏi cổng, điện thoại tôi đổ chuông.
Là Trần Vũ Huy.
“Tô Vãn, em lại đến công ty của anh à?” Giọng anh ta trầm và đầy bực bội.
“Em đến xem công ty của chồng mình, có gì sai sao?” Tôi bình tĩnh đáp.
“Đừng gây chuyện nữa! Anh đã nói sẽ bồi thường cho em rồi!”
Tôi khẽ cười, lạnh lẽo và chua chát.“Bồi thường? Cho tôi một khoản tiền rồi bảo tôi biến mất à? Giống như cách anh xử lý những người đàn bà khác?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, giọng anh ta thấp xuống:“Tô Vãn, em rốt cuộc muốn gì?”
Tôi nhìn về phía tòa cao ốc phía xa, ánh nắng chiếu lên gương mặt mình lạnh như thép.Tôi khẽ nói, từng chữ rắn rỏi như lưỡi dao:“Tôi muốn anh mất tất cả những gì từng dùng để lừa tôi.”
“Tôi muốn gì à?” Tôi đáp với giọng rất bình tĩnh. “Rất đơn giản thôi. Tôi muốn anh công khai xin lỗi, thừa nhận ba năm qua đã lừa dối tôi.”
“Không đời nào!” – Trần Vũ Huy lập tức gắt lên. “Chuyện đó sẽ hủy hoại hoàn toàn danh tiếng của tôi!”
“Danh tiếng của anh?” Tôi suýt bật cười. “Trần Vũ Huy, anh còn nghĩ mình có cái thứ gọi là ‘danh tiếng’ à?”
“Đừng ép tôi, Tô Vãn!” – Giọng anh ta bắt đầu mang theo sự đe dọa. “Nếu em còn tiếp tục gây chuyện, thì chẳng ai được lợi cả!”
“Vậy sao?” Tôi chẳng hề nao núng. “Vậy cứ thử xem… xem cuối cùng ai mới là người phải sợ.”
Nói rồi, tôi cúp máy.
—
Buổi chiều, tôi đến một văn phòng luật sư.
“Cô Tô, theo những gì cô cung cấp, vụ việc này đúng là khá phức tạp.”Vị luật sư cẩn thận xem qua tất cả tài liệu tôi đưa.“Từ góc độ pháp lý, giữa cô và anh ta không có quan hệ hôn nhân hợp pháp. Nhưng hành vi của anh ta có dấu hiệu lừa đảo.”
“Tôi có thể kiện được không?”
“Có thể thử.” – Luật sư gật đầu. “Ngoài ra, chứng cứ tài chính cô mang đến rất quan trọng. Nếu xác minh được anh ta thực sự có hành vi chiếm đoạt tài sản doanh nghiệp, thì khả năng thắng kiện sẽ cao hơn rất nhiều.”
Rời khỏi văn phòng luật, tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn hẳn.
Ít nhất, tôi không còn là kẻ bất lực đứng nhìn nữa.
—
Buổi tối, Trình Tiểu Huyên mua rất nhiều đồ ăn, nói là muốn nấu cho tôi một bữa thật ngon.
“Vãn Vãn, hôm nay trông cậu tỉnh táo hơn rồi đấy.” – Cô ấy vừa nấu vừa nói. “Thông suốt rồi à?”
“Ừm.” Tôi gật đầu. “Tiểu Huyên, cảm ơn cậu. Nếu không có cậu, chắc tớ vẫn còn bị mắc kẹt trong cái vũng lầy đó.”
“Nói gì vậy, tụi mình là chị em tốt mà.” – Tiểu Huyên cười. “Mà nè, tiếp theo cậu định làm gì?”
“Tớ sẽ khởi kiện anh ta trước.” Tôi dừng lại một chút rồi nói tiếp.“Sau đó… tớ muốn bắt đầu lại. Từ đầu, bằng chính đôi chân của mình.”
“Bắt đầu lại sao?”
“Phải.” Tôi đáp, giọng đầy kiên quyết. “Ba năm qua, tôi đã dành toàn bộ thời gian và tâm sức cho anh ta. Bây giờ, tôi muốn sống vì chính mình.”