12.
Quay lại căn nhà quen thuộc, tôi trở về phòng và một lần nữa lấy chiếc hộp nhẫn từng bị tôi nhét vội vào góc tủ ra.
Giờ đây, trên tay tôi đã là một chiếc nhẫn mới — đắt hơn nhiều lần so với chiếc tôi từng mua.
Trước khi về, tôi và Lịch An còn ở lại nơi quay phim chơi vài ngày.
Vài ngày — đủ để thay đổi rất nhiều thứ.
Người đàn ông non nớt, ngượng ngùng, đáng yêu mà tôi từng rung động… đã không còn.
Thay vào đó là một Lịch An trưởng thành, chín chắn, dịu dàng và cực kỳ biết quan tâm.
Bất chợt tôi lại nhớ đến lần mình từng vì hành động “lạ” của anh mà đi tra mấy từ khóa kiểu “rối loạn nhân cách”, “đa nhân cách”, “tâm thần phân liệt”…
Không lẽ… anh thật sự có vấn đề?
Nếu thật sự là hai nhân cách — thì nhân cách tôi yêu, liệu có thể… quay lại không?
Tôi biết rất rõ — mình yêu ai. Rất rõ.
Tôi lại nhớ đến ánh mắt anh hôm giao thừa — ánh nhìn u sầu mà đầy phức tạp, khiến ngay cả một diễn viên như tôi cũng không thể hiểu hết.
Và câu nói ấy:
“Chúc em cả đời hạnh phúc.”
Giờ nghĩ lại — giống như một lời chia tay được ngụy trang.
Tôi siết chặt chiếc hộp nhẫn trong tay, đến mức mạch máu trên cánh tay cũng hằn rõ.
Tại sao?
Rõ ràng “Lịch An” ngày thường có tình cảm với tôi, vì sao lại không bao giờ chủ động?
Tại sao hôm giao thừa, khi tôi định ngỏ lời, anh lại né tránh?
Tại sao khi tôi rời đi, rõ ràng rất lưu luyến, nhưng vẫn gượng cười nói sẽ cho tôi một “bất ngờ”?
Đây chính là “bất ngờ” anh nói sao?
— Đồ lừa đảo!
Tôi cứ ôm lấy niềm tin rằng “Lịch An” kia là một nhân cách khác, và sẽ quay lại.
Tôi vẫn tiếp tục sống cùng người hiện tại — nhưng mỗi khi anh định gần gũi, tôi đều có cảm giác lấn cấn trong lòng, rồi viện cớ để tránh đi.
Có lẽ anh đã nhận ra sự xa cách ấy, nên không còn chủ động nữa.
Cho đến một ngày, anh hỏi tôi:
“Bao giờ em muốn tổ chức lễ cưới bù?”
Tôi chần chừ.
Không còn là cảm giác vui sướng chờ mong như trước.
Tôi trả lời:
“Cứ… chờ thêm chút nữa đi. Em nghĩ… hiện tại nên ưu tiên cho sự nghiệp.”
Chỉ là một đám cưới thôi mà, có tổ chức hay không thật ra cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều — dù sao giấy đăng ký kết hôn cũng đã nằm đó rồi.
Chỉ là… tôi vẫn viện ra một cái cớ vụng về.
Lịch An im lặng rất lâu.
Lâu đến mức tôi đã nghĩ nên tìm đại một lý do để rời đi, thì anh đột ngột lên tiếng:
“Em nhìn ra rồi, đúng không?”
Tôi không chắc anh đang nói đến điều mình nghĩ, nên định giả vờ ngây ngô không hiểu. Nhưng anh không cho tôi cơ hội:
“Em biết rồi. Em biết… tôi không phải là người đó nữa.”
Giọng anh lúc này lạnh đi, gương mặt cũng trở về dáng vẻ xa cách ngày trước — dáng vẻ từng khiến tôi căng thẳng, từng khiến tôi sợ hãi.
Nhưng bây giờ thì không.
Tôi nhìn thẳng vào anh, thẳng thắn thừa nhận:
“Đúng. Vậy anh ấy đâu rồi?”
Lịch An đáp rất bình thản:
“Anh ấy không quay lại nữa đâu.”
“Cái gì?” Tôi không tin vào tai mình. “Anh nói vậy là có ý gì?!”
Ánh mắt anh tối lại, sâu đến mức không thấy đáy.
Rồi anh không trả lời câu hỏi của tôi, mà ném ngược lại một câu hỏi khác:
“Quản Thuần Lăng.”
“Em chắc không?”
“Người em thích… thật sự là anh ấy sao?”
“Hay là… từ đầu đến cuối, người em rung động — vốn dĩ chính là tôi?”
13.
Trời ngoài cửa sổ đã sẫm màu, đen đặc như muốn nuốt chửng cả những kỳ vọng từng lung linh trong tôi.
Lịch An nói với tôi một sự thật hoang đường… nhưng lại khiến tôi không thể không tin.
Người đó — người đã biến mất — vốn dĩ chưa từng thuộc về thế giới này.
Anh ấy cùng một hệ thống rơi xuống thế giới này, mượn thân xác của Lịch An, chỉ để thay đổi số phận bất hạnh vốn có của tôi.
Nếu không có anh, tôi và Lịch An sẽ vẫn ly hôn như đã định, vào đúng ngày được đánh dấu trước.
Và vì từng đắc tội với cô tiểu thư họ Đổng, sự nghiệp của tôi — vốn đã không có gì nổi bật — sẽ hoàn toàn bị nhấn chìm bởi vô vàn tin đồn thất thiệt.
Khi ấy, Lịch An cũng không hề giúp tôi, bởi anh đã tin vào lời của Đổng tiểu thư — rằng tôi bán rẻ bản thân để đổi lấy một vai diễn.
Sau ly hôn, danh tiếng rơi xuống đáy. Tôi sống chật vật, rồi cuối cùng... chết trong một vụ ẩu đả tại quán bar khi đang làm thêm kiếm sống.
Người ấy đến đây — là vì tôi.
Còn việc chọn Lịch An làm người “ký sinh” chỉ đơn giản vì:
— Lịch An từng thích tôi.
Thích tôi? Từng?
Nực cười thật đấy.
Tôi nhìn Lịch An, cay đắng hỏi:
“Anh từng thích tôi? Vậy tại sao lại để mặc người ta ức hiếp, sỉ nhục tôi như thế?”
“Xin lỗi… lúc đó anh tin họ. Anh nghĩ rằng em…”
“Tưởng tôi là loại rẻ tiền, không có lòng tự trọng, đúng không?”
Tôi không muốn nói thêm nữa. Hóa ra tất cả… chỉ là một giấc mơ đẹp.
Tôi vừa quay người, anh lại giữ tôi lại:
“Em thật sự không thể thử một lần… ở bên anh sao? Người đó, vì để không bị nghi ngờ, luôn cố gắng mô phỏng lại anh. Vậy em lấy gì để chắc chắn… người em yêu không phải là phần mô phỏng từ chính anh?”
Mô phỏng?
Diễn đạt như vậy… nghĩa là anh cho rằng tôi yêu phần giống anh của người kia?
Tôi khẽ cười, mắt rưng rưng:
“Giá như anh ấy diễn giỏi đến mức tôi không nhận ra…”
“Thì dù có bị lừa cả đời, tôi cũng thấy đáng.”
14.
Cuối cùng thì tôi và Lịch An cũng ly hôn.
Kết thúc này… có lẽ là điều tốt nhất cho cả hai.
Chúng tôi không cần phải dằn vặt lẫn nhau nữa, còn tôi thì có thể tự do theo đuổi điều mà mình từng khát khao.
Hơn nữa…