1.
Tôi lôi được hai chiếc vớ lệch màu từ khe ghế sofa, rồi vội thay bộ drap dính m//áu của con gái. Lúc này mới rảnh tay nhắn vào nhóm chat "Cả nhà yêu thương nhau" hỏi xem tối nay mọi người muốn ăn gì.
Một tiếng trôi qua, chẳng ai buồn hồi âm.
Tôi tất bật chạy đến siêu thị, mua đầy đủ nguyên liệu theo khẩu vị từng người trong nhà, rồi lại hối hả tới tiệm lấy máy tính bảng cho con trai.
Ông chủ bảo tôi kiểm tra tại chỗ. Vừa mở máy lên, biểu tượng WeChat đã nhấp nháy không ngừng.
Tên nhóm là “Gia tộc họ Chu yêu thương nhau”, chứ không phải “Cả nhà yêu thương nhau” như tôi tưởng?
Tôi mở thử—và ch lặng.
Thì ra trong nhóm đó... không hề có tôi.
Chồng tôi vừa buông lời trêu đùa, con trai đã tiếp lời đầy cảm khái:
“Haiz, từ nhỏ con đã ghen tị với mấy đứa có mẹ đi làm văn phòng, lúc họp phụ huynh thì áo vest váy bút chì, vừa chỉnh tề lại vừa khí chất.”
“Còn mẹ thì sao? Ngoài việc hỏi con muốn ăn gì, chẳng giúp được gì cả.”
Chồng tôi lập tức đáp:
“Bởi vậy mỗi lần đơn vị tụ tập, bố chẳng dám dẫn mẹ mày theo.”
“Vợ người ta còn biết nói chuyện công việc, mẹ mày chỉ giỏi buôn chuyện thịt cá ngoài chợ, dắt theo cũng mất mặt.”
Con gái liền thả liền mấy cái sticker cười lăn cười bò.
Tôi ngây người nhìn màn hình. Không ngờ một người đàn ông luôn nghiêm nghị như chồng tôi, sau lưng lại có thể thân thiết với con cái như thế.
Con trai lại nói:
“Cá là bữa tối nay vẫn mấy món cũ rích.”
Chồng tôi cười: “Mẹ mày đầu óc chả chịu đổi mới, tao bảo thích ăn cá thì ngày nào cũng chỉ biết nấu cá, tao chán tới mức chẳng muốn góp ý nữa rồi.”
Tôi cúi nhìn dưới chân—
Con cá quả vẫn còn nhảy nhót trong túi nylon.
Đây là con cá tôi phải năn nỉ ỉ ôi mãi mới xin được từ một ông câu cá ở hồ nước tự nhiên.
Tự dưng tôi thấy buồn cười—
Một con cá quý như vậy, đem nấu cho người chẳng hề trân trọng mình, đúng là phí của giời.
Tôi cố nén cảm xúc, tiếp tục lướt xem các tin nhắn trong nhóm.
Hóa ra, mỗi lần tôi hào hứng đăng hình hay chia sẻ vào nhóm "Cả nhà yêu thương nhau", họ đều lôi ra bàn tán trong nhóm "Gia tộc họ Chu".
“Mấy người có thấy mẹ vừa đăng hình vào nhóm không?” – con gái gửi theo biểu cảm che mặt đầy ngại ngùng.
“Trời ơi, không lẽ phụ nữ đến tuổi là bắt đầu thích chụp hoa cỏ đồ hả? Quê ch đi được. Sau này em nhất định không thành ra như vậy.”
Con trai thì chán nản đáp lại:
“Cứu với, mẹ lại gửi clip Bát Đoạn Cẩm (một bài dưỡng sinh) cho em rồi! Mẹ rảnh thì rảnh một mình đi, em bận lắm không rảnh rỗi chơi theo đâu.”
Nhưng rõ ràng—
Chính con gái là người từng than thở: đi làm suốt ngày, chẳng còn biết công viên trông thế nào.
Cũng là con trai kêu ca: ngồi học nhiều quá, đau lưng triền miên...
Cuối cùng, chồng tôi là người chốt lại trong nhóm kia:
“Mẹ các con có chia sẻ gì, nếu thấy phiền thì đừng đọc, đừng để tâm. Nhưng tuyệt đối đừng dại mà tranh luận với bà ấy. Tôi thử rồi—vô ích. Bà ấy chẳng thể hiểu được tâm trạng của người đi làm đâu.”
Tôi sững người.
Trái tim như rơi tõm vào hố băng.
Một giọt nước mắt to như hạt đậu rơi thẳng xuống màn hình điện thoại.
Thì ra… những điều tôi vẫn hằng tự hào—
bao năm tận tâm vun vén, chu toàn từng bữa cơm giấc ngủ—
trong mắt họ, chỉ là thứ tẻ nhạt, nực cười.
Thật trớ trêu biết bao.
2.
Tôi đang nhìn chằm chằm vào đoạn tin nhắn thì điện thoại reo lên—là con trai gọi.
“Lấy máy tính bảng chưa?”
Tôi ngẩn người. Từ khi nào mà nó đã không còn gọi tôi là “mẹ” nữa?
“Rồi.” – Tôi cố gắng giữ bình tĩnh trong giọng nói. “Phí sửa là 300, lát nữa mẹ gửi mã QR của tiệm cho con.”
Chưa kịp dứt lời, thằng bé đã nổ tung:
“Cái gì cơ?! Việc tiện tay một cái mà cũng đòi tiền?!”
“Bố tháng nào chẳng đưa mẹ 2.000 tệ, sao mẹ không tiết kiệm được đồng nào à?”
Nó không để tôi có cơ hội nói thêm gì, liền cộc lốc:
“Con bận rồi, mẹ tự xử đi.”
“Chốt một câu nhé—mẹ chưa đi làm bao giờ nên không biết kiếm tiền vất vả ra sao đâu. Mẹ tiêu xài vừa vừa thôi.”
Tiếng “tút tút” lạnh lẽo vang lên bên tai tôi, nghe mà buốt tận tim.
Trước đây, chỉ cần có thể, tôi đều sẵn sàng giúp con trong mọi việc, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.
Mấy việc “tiện tay” như vậy, tôi chưa từng đòi hỏi gì.
Nhưng hóa ra, sự bao dung không đòi đáp trả của tôi… trong mắt tụi nhỏ lại trở thành nghĩa vụ mặc định, là thứ rẻ rúng đến mức không đáng nhắc đến.
Gần như cùng lúc đó, trong nhóm “Gia tộc họ Chu yêu thương nhau”, cậu con trai vừa nói bận xong đã đăng đàn kể lể:
“Con không ngờ luôn, chỉ có 300 ngàn mà mẹ cũng đòi. Mọi người thấy sao, bà ấy còn là mẹ ruột con không?”
Con gái lập tức phụ họa:
“Thế là còn hên đấy! Ít ra mẹ còn chịu đi sửa cho.”
“Lần trước em nhờ mẹ đi sang khu Đông mua cái bánh hot trên mạng, bà ấy bảo đang đau bụng kinh, không đi nổi!”
“Mà trời ơi, bà sắp mãn kinh tới nơi còn bày đặt đau bụng kinh?! Chắc là sợ xếp hàng lâu, không coi được phim thì có!”
Từng câu chữ như lưỡi dao lặng lẽ rạch vào tim.
Là đứa con tôi mang nặng đẻ đau, là đứa bé từng nằm trên ngực tôi mà say ngủ—
Giờ đây, lại mỉa mai tôi không tiếc lời,
cười nhạo cả những cơn đau âm ỉ mà chỉ phụ nữ mới hiểu.
Sau khi sinh con gái bằng phương pháp mổ, tôi mắc phải chứng lạc nội mạc tử cung ở tử cung – một căn bệnh khiến mỗi kỳ kinh là một lần tôi đau đến muốn ch đi sống lại.
Tôi cứ tưởng… ít nhiều họ sẽ nhận ra sắc mặt tôi trắng bệch, môi nhợt nhạt thế nào.
Nhưng tất cả chỉ là một màn kịch cảm động mà tôi tự viết – tự diễn – tự rơi nước mắt.
Chồng tôi còn lấy lời con trai ra để mỉa mai, tỏ vẻ ngạc nhiên:
“Không phải mẹ mày hay nói ‘vì tụi mày, bà ấy có thể hy sinh cả mạng sống’ à?”
Con trai đáp lại thẳng thừng:
“Mạng thì dám hy sinh, chứ tiền thì không.”
Con gái liền phụ hoạ:
“Với lại... còn cả phim ngắn của mẹ nữa mà.”
Kèm theo sticker lau mồ hôi gượng cười.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Trong khoảnh khắc ấy—tôi bừng tỉnh.
Việc con cái xa lánh tôi, chưa bao giờ là vì tôi chưa đủ tốt.
Mà là vì chồng tôi, trong bóng tối sau lưng tôi, đã luôn ngấm ngầm đạp tôi xuống, dìm tôi thấp nhất, để từ đó củng cố vị trí "người cha vĩ đại" của anh ta trong lòng con cái.
Tối hôm đó, tôi ôm chiếc máy tính bảng, tay không, lần đầu tiên trong đời… gọi xe để tự mình về nhà.
3.
Chồng tôi về nhà, nhìn bếp lạnh ngắt, chén đũa sạch bóng như chưa bao giờ được dùng đến. Vừa bước vào cửa đã phun câu trách móc:
“Không sống nổi nữa à? Anh đi làm cả ngày, về nhà cơm cũng không có?”
Tôi ngẩng đầu, mặt không cảm xúc:
“Ừ. Tôi bị mất trí nhớ tuổi già rồi. Từ giờ chắc phải nhờ ba người chăm tôi.”
Chồng tôi khựng lại mấy giây.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, tôi gần như đã ảo tưởng—