12
Hai chúng tôi quấn quýt bên nhau, một video mà quay quên cả trời đất suốt ba ngày.
Hàn Dĩ Nghiêu lại thức trắng một đêm để cắt dựng.
Cho đến khi video được đăng lên mạng, chỉ trong một ngày đã vượt mười triệu lượt xem, tôi mới hoàn toàn tin lời Kiều Kiều nói.
Hàn Dĩ Nghiêu – thật sự rất lợi hại.
Tiêu đề thu hút, bố cục – ánh sáng đẹp mắt, nhạc chuyển cảnh vừa khớp, nhịp độ và thời lượng vô cùng chuyên nghiệp.
Một câu thôi: đỉnh thật.
Anh còn khéo léo cài thêm một đoạn hậu trường.
Là cảnh tôi ở ban công đùa con mèo mướp mập của anh, anh gọi tôi: “Duyệt Duyệt.”
Tôi khẽ đáp một tiếng, rồi nghiêng mặt.
Gió nhẹ thổi tung vài sợi tóc, tôi mỉm cười trước ống kính.
Ngay cả chính tôi khi xem lại cũng phải cảm thán: “Đẹp quá!”
Tôi đọc những bình luận tràn ngập lời khen dưới video mà lâng lâng, cảm giác u ám đè nén bấy lâu tan biến sạch.
Kiều Kiều nói:
“Đừng tưởng làm video ngắn dễ, một phát đã nổ – đó là nhờ Hàn Dĩ Nghiêu lợi hại thôi.”
Tôi chạy vào thư phòng, nâng khuôn mặt đang vùi trong màn hình máy tính của Hàn Dĩ Nghiêu lên, nghiêm túc nói:
“Cảm ơn anh, Hàn Dĩ Nghiêu.”
Cảm ơn anh, vì đã vá víu trái tim rách nát của tôi.
Cảm ơn anh, vì khiến tôi biết mình vẫn còn giá trị khác.
Cảm ơn anh, vì đã lặng lẽ thích tôi suốt từng ấy năm.
13
Đêm khuya, Thẩm Thì Đình một mình nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được.
Từ sau khi Dư Duyệt rời đi, anh chưa từng có một giấc ngủ yên lành.
Tiếng bụng kêu “ục ục” vang rõ trong đêm tĩnh mịch.
Anh cho người trả giá gấp mười lần mời hẳn đầu bếp Michelin ba sao về nấu.
Nhưng không hiểu sao, mỗi tối khi về nhà đối mặt với bàn tiệc tinh xảo ngon miệng, anh lại chẳng muốn ăn.
Trước kia khi Dư Duyệt còn ở đây, anh chưa bao giờ phải đi ngủ khi bụng đói, cũng chẳng bao giờ nằm trơ trọi một mình.
Những ngày tháng tưởng chừng tẻ nhạt lặp đi lặp lại ấy, giờ lại trở thành điều xa xỉ.
Có lẽ là quá cô đơn, đêm qua Thẩm Thì Đình đã đến phòng Tô Nhuyễn Nhuyễn.
Tô Nhuyễn Nhuyễn là cô gái hoàn hảo nhất mà anh tìm được.
Gia cảnh nghèo dễ kiểm soát, quan trọng nhất là, cô ta giống Dư Duyệt nhất.
Như thế, đứa bé sinh ra cũng sẽ giống Dư Duyệt.
Như thể đó là đứa con của anh và Dư Duyệt.
Nhưng khi nhìn thấy trong mắt Tô Nhuyễn Nhuyễn vĩnh viễn là sự sợ hãi và lo lắng không thể xua đi, Thẩm Thì Đình chợt bừng tỉnh, vội vã bỏ đi.
Tô Nhuyễn Nhuyễn vĩnh viễn không thể là Dư Duyệt.
Thực ra Thẩm Thì Đình chỉ ở bên Tô Nhuyễn Nhuyễn hai lần. Anh thật sự không thích cảm giác thân thể của người khác.
Gặp phải kiểu quá chủ động, anh sẽ nghĩ: Dư Duyệt sẽ không như thế.
Gặp kiểu quá rụt rè, anh lại nghĩ: Dư Duyệt cũng sẽ không như thế…
Tóm lại, trên thế gian này chẳng có ai có thể so với Dư Duyệt.
Cô gái đã cùng anh trải qua những năm tháng tay trắng, người từng tỉ mỉ chăm sóc anh, người đã ở bên anh từ tuổi thiếu niên đến lúc anh thành đạt.
Nhưng nhiều chuyện, không phải cứ không muốn, là có thể không xảy ra.
14
Thẩm Thì Đình có nỗi khổ riêng.
Anh là người thừa kế tương lai của nhà họ Thẩm, cho dù anh có thể chấp nhận cả đời không có con, cha mẹ anh cũng sẽ không đồng ý.
Thà để anh tự chọn, sinh ra một đứa trẻ có vài phần giống Dư Duyệt, cũng coi như bù đắp tiếc nuối trong lòng.
Nhưng Thẩm Thì Hinh nói đúng.
Anh đã được nuông chiều đến mức mất phương hướng, mới buồn cười nghĩ rằng chỉ vì anh cho Dư Duyệt – người không có gì trong tay – tất cả, thì cô phải chấp nhận một đứa con ngoài giá thú.
Chính sự cố chấp và kiêu ngạo của anh đã làm tổn thương người phụ nữ yêu anh nhất.
Anh không thể làm ngơ cơn đói cồn cào, cũng giống như không thể làm ngơ việc Dư Duyệt rời đi.
Thẩm Thì Đình đột ngột bật dậy, mở điện thoại định gọi một cuộc.
Một video do Thẩm Thì Hinh chuyển tiếp trước tiên lọt vào mắt anh.
Trong video chính là người anh ngày đêm mong nhớ – Dư Duyệt.
Cô xinh đẹp, dịu dàng, động tác nấu ăn thuần thục, chuẩn mực, đúng là dáng vẻ của một người vợ hiền.