Hôm chồng tôi dẫn tiểu tam về nhà, tôi đang ở trong bếp hầm canh cho anh ta.
Anh ta ném thẳng tờ đơn ly hôn vào mặt tôi.
“Ký đi, rồi cút khỏi đây. Căn nhà này là của tôi, cô đừng mơ lấy một xu.”
Người phụ nữ kia đi dép của tôi, ngồi trên ghế sofa của tôi, mặt mày đầy đắc ý xoa bụng bầu.
“Chị à, cảm ơn mấy năm qua đã chăm sóc anh Lãng giúp em. Giờ, căn nhà này… để em thay chị lo liệu.”
Tôi nhìn họ, không khóc cũng chẳng làm ầm lên.
Tôi chỉ bình tĩnh cầm điện thoại lên, bấm gọi số đã lưu là “Chủ nhà”.
“Ba, căn nhà ba cho thuê ấy, người thuê hình như muốn đổi chủ nữ. Ba thấy sao?”
1
Canh trong nồi đất vẫn đang sôi lục bục, là món gà ác hầm thuốc bắc mà Trần Lãng thích nhất.
Tôi đã chọn loại dược liệu tốt nhất, hầm liu riu suốt ba tiếng. Cả căn bếp thơm lừng.
Tiếng mở khóa vang lên ở cửa ra vào.
Tôi lau tay, định bước ra đón thì Trần Lãng đã vào tới, khuôn mặt anh ta lạnh lùng và khó chịu – vẻ mặt tôi chưa từng thấy bao giờ.
Phía sau anh ta là một người phụ nữ.
Còn trẻ, trang điểm kỹ càng – Bạch Vi, trợ lý của anh ta.
Tôi đứng sững lại.
Trần Lãng không thèm nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng vào phòng khách, ném tập tài liệu lên bàn trà, vang lên một tiếng “bốp” sắc lạnh.
Tiếng vang đó như một cú sét nổ bên tai tôi.
“Lâm Vãn, ký vào.”
Giọng anh ta lạnh lẽo, từng chữ như tẩm độc.
“Ký rồi thì cút đi. Căn nhà này là của tôi, cô đừng mong lấy được đồng nào.”
Tôi nhìn theo ánh mắt anh ta. Trên bàn trà là tập hồ sơ, dòng chữ “Đơn ly hôn” in rõ ràng, như muốn đâm thẳng vào mắt tôi.
Cô Bạch Vi kia đã tự ý thay dép đi trong nhà – đôi dép lông tôi vừa mua tuần trước – rồi thản nhiên ngồi xuống sofa, chỗ mà tôi thích ngồi nhất.
Cô ta dựa vào chiếc gối ôm tôi yêu thích, tay nhẹ nhàng xoa cái bụng hơi nhô lên, ánh mắt tràn đầy khiêu khích và đắc thắng.
“Chị à, mấy năm nay thật vất vả cho chị rồi. Cảm ơn chị đã chăm sóc anh Lãng.”
Giọng cô ta ngọt như rót mật, nhưng lại khiến tôi buồn nôn.
“Từ nay, ngôi nhà này và anh Lãng, để em chăm sóc.”
Nhà?
Anh Lãng?
Tôi nhìn hai người trước mặt – một là người chồng tôi yêu suốt năm năm, người mà tôi nấu từng bữa ăn, giặt từng bộ đồ; một là người phụ nữ anh ta dẫn về, đang mang thai con anh ta.
Họ ngồi trong ngôi nhà tôi tự tay sắp xếp, bàn tính xem nên đá tôi ra khỏi cửa thế nào.
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đến nghẹt thở.
Nhưng tôi không khóc, cũng không nổi điên.
Năm năm hôn nhân, tôi đã dốc hết lòng, chịu đủ mọi thiệt thòi – để rồi đổi lại là cảnh tượng hôm nay.