4
“Chào anh Trần, tôi là luật sư riêng của ông Lâm Kiến Quân. Mời anh xem kỹ — đúng là căn nhà này đứng tên anh.”
Nghe vậy, mặt Trần Lãng thoáng hiện lên chút đắc ý.
Nhưng những lời tiếp theo khiến anh ta như rơi vào hầm băng.
“Tuy nhiên, đây là một tài sản được tặng có điều kiện.
Trong bản phụ lục của hợp đồng tài sản trước hôn nhân mà anh đã ký trước khi kết hôn với cô Lâm Vãn, điều khoản rất rõ ràng.”
Vị luật sư đẩy gọng kính, giọng lạnh lùng chuyên nghiệp:
“Quyền sở hữu căn nhà này chỉ có hiệu lực khi mối quan hệ hôn nhân giữa anh và cô Lâm Vãn còn tồn tại.
Một khi hôn nhân đổ vỡ, và nếu anh là bên có lỗi, thì việc tặng tài sản sẽ lập tức mất hiệu lực, căn nhà sẽ thuộc về bên tặng — tức thân chủ của tôi, ông Lâm Kiến Quân.”
“Hiện tại, chúng tôi có đầy đủ bằng chứng chứng minh anh ngoại tình trong thời gian hôn nhân và chính anh là người đề nghị ly hôn.
Do đó, theo pháp luật, căn nhà này… không còn là của anh nữa.”
Trần Lãng như bị sét đánh ngang tai, cả người cứng đờ.
Anh ta giật phăng xấp giấy trên tay luật sư, nhìn những dòng chữ đen trên nền trắng, và chữ ký nguệch ngoạc ngày xưa anh ta ký mà không hề suy nghĩ.
Tay anh ta run bần bật như lá khô trong gió lạnh.
Anh ta nhớ ra rồi.
Trước khi cưới, ba tôi từng đưa cho anh ta một bản thỏa thuận để ký.
Lúc đó, Trần Lãng chỉ mải vui vì sắp cưới được tôi, sắp dọn vào căn nhà lớn này nên chẳng buồn đọc kỹ, cứ nghĩ đó chỉ là bản hợp đồng tài sản tiền hôn nhân bình thường.
Anh ta không thể ngờ rằng, bên trong lại cài sẵn một cái bẫy lớn đến như vậy!
“Không! Không thể nào! Giấy tờ này là giả! Mấy người ngụy tạo chứng cứ!”
Anh ta gào thét trong cơn hoảng loạn.
Ba tôi bật cười khinh bỉ — trong tiếng cười ấy là sự chán ghét dành cho một gã hề nhảy nhót không biết lượng sức.
Ông phất tay ra hiệu cho nhóm vệ sĩ mặc đồ đen phía sau:
“Cho họ nửa tiếng.”
“Dọn sạch những thứ không thuộc về họ.”
Trần Lãng hoàn toàn sụp đổ.
Anh ta như một con thú phát cuồng, xé toạc tập hồ sơ trong tay.
Giấy tờ rơi lả tả đầy sàn như tuyết rơi.