【Tô Kỳ là ai thế? Muốn nổi tiếng đến mức hại cả chồng à? Điên thật rồi.】
【Một bà nội trợ mà đòi nói chuyện thiết kế kiến trúc á? Rõ ràng là ghen vì chồng quá giỏi rồi.】
【Đúng là độc phụ. Cưới phải người vợ như này đúng là nghiệp chướng! Thương anh Cố quá!】
【Muốn chia tài sản đến mức mất cả liêm sỉ? Đổ oan cả chuyện đạo nhái? Không còn gì để nói.】
…
Điện thoại của ba tôi đổ chuông — là bác Vương gọi đến.
Ba bật loa ngoài.
Giọng bác Vương đầy tức giận vang lên từ đầu dây bên kia:
“Kính Văn! Anh nhìn mấy thứ trên mạng chưa?
Cái thằng nhóc nhà họ Cố… thật quá thể đáng!
Đúng là lật trắng thành đen, đánh tráo khái niệm!”
“Nó muốn dùng sức ép từ dư luận để bóp cổ hội đồng thẩm định đấy!”
Sắc mặt ba tôi cũng không khá hơn là bao, nhưng ông vẫn giữ bình tĩnh:
“Anh Vương, đừng vội.”
“Hề, để thằng hề đó múa thêm vài vòng cũng chẳng sao.”
“Người trong sạch, không cần lên tiếng.
Sự thật… thì mãi mãi là sự thật.”
Sau khi cúp máy, ông quay sang tôi.
Ánh mắt ông vẫn bình tĩnh, nhưng giọng nói mang theo một tia xót xa khó giấu:
“Con gái… ba xin lỗi.
Để con chịu ấm ức rồi.”
Tôi lắc đầu, khẽ cười:
“Ba, con không thấy ấm ức.”
“Hắn ta càng nhảy cao, thì ngã càng đau thôi.”
Tôi lấy điện thoại ra, đăng nhập vào một tài khoản Weibo đã để quên rất lâu.
Tài khoản ấy từng được xác minh là:
“Nhà nghiên cứu trẻ chuyên về kiến trúc cổ”.
Lượng người theo dõi — chỉ vỏn vẹn vài trăm.
Tôi bắt đầu soạn một bài đăng mới:
【Về vấn đề bản quyền của tác phẩm ‘Đỉnh Huyền Sơn’ do Cố Ngôn Chi thực hiện —
nói nhiều cũng vô ích.
Ba ngày nữa, tại hội trường học thuật của Bảo tàng Quốc gia,
tôi sẽ công khai toàn bộ bản thảo nghiên cứu cùng bằng chứng gốc.
Trân trọng mời các chuyên gia trong ngành, các đơn vị truyền thông tới dự.
Ai đúng ai sai — đến lúc đó, tự khắc rõ ràng.
@BảoTàngQuốcGia @HiệpHộiKiếnTrúcSưQuốcTế】
Không chỉ trích.
Không công kích.
Chỉ là một lời mời…
cũng là một lời thách thức.
Một bản “chiến thư” viết bằng sự điềm đạm – nhưng bén như dao.
Đăng bài xong, tôi tắt điện thoại.
Bình yên cuối cùng… đã qua.
Cơn bão sắp đến rồi.
6.
như một hòn đá ném xuống mặt hồ tưởng chừng phẳng lặng —
chỉ trong phút chốc, đã dấy lên hàng vạn lớp sóng.
Ban đầu, chỉ là giới học thuật nhỏ trong ngành bắt đầu bàn tán.
Nhưng rất nhanh, những tài khoản truyền thông chuyên "ngửi mùi drama" đã nhảy vào.
【Chính chủ lên tiếng! Vợ Cố Ngôn Chi công khai “gọi tên” tại Bảo tàng Quốc gia!】
【Ra tận hội trường học thuật? Đây là định công khai "xử trảm" sao?】
Phần bình luận dưới bài viết của tôi lập tức… vỡ trận lần hai.
Những lời chửi rủa và chế giễu ập đến dồn dập hơn cả lần trước:
【Cười xỉu. Bà nội trợ mà cũng đòi xưng “nhà nghiên cứu trẻ”? Đòi ké fame thì cũng nên biết giới hạn đi chứ.】
【Bảo tàng Quốc gia? Cô nghĩ bảo vệ sẽ để cô bước qua cổng chắc? Hay định livestream từ bãi giữ xe?】
【Đúng là điên vì nổi tiếng. Không cần mặt mũi nữa rồi. Lố lăng.】
Phía Cố Ngôn Chi cũng không ngồi yên.
Đội ngũ truyền thông của anh ta nhanh chóng chia sẻ lại bài viết của tôi,
kèm theo một dòng bình luận lạnh lùng và mỉa mai đến tận xương tủy:
【Thời gian này, anh Cố đang toàn tâm toàn ý phát triển dự án mới.
Không rảnh để đáp lại những “chiêu trò” nhảm nhí.
Người trong sạch, không cần phân bua.】
Cái kiểu nói trên cao nhìn xuống,
như thể tôi chẳng qua chỉ là một con hề vô danh đang nhảy nhót để được chú ý.
Ngay cả Lâm Vi Vi cũng không chịu ngồi yên.
Dùng tài khoản phụ, cô ta len vào phần bình luận và “thả nhẹ” một câu đầy ẩn ý:
【Có những người, không chịu nổi khi người khác hạnh phúc. Không có được… thì tìm cách phá nát.
Thật đáng thương.】
Ngay lập tức, fan của cô ta tràn vào ủng hộ rầm rộ,
đẩy bình luận ấy lên top hot nhất dưới bài viết.
Chỉ trong chốc lát, tôi đã trở thành trò cười của cả mạng xã hội.
Một người phụ nữ "vì ghen mà hóa điên", "vì bất mãn mà tung tin bịa đặt" — theo cách mà họ gọi tôi.
Điện thoại đổ chuông. Là bà Cố.
Lần này, giọng bà ta đầy vẻ đắc ý, vừa như người chiến thắng, vừa như kẻ ban ơn từ trên cao:
“Tô Kỳ, giờ thì biết hối hận rồi chứ?”
“Tôi đã nói rồi, cô còn non lắm để đấu với nhà họ Cố.”
“Giờ mọi người trên mạng đều thấy rõ bộ mặt thật của cô rồi. Từng lời cô nói, ai tin chứ?”
“Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng:
Xóa ngay bài đăng.
Mở livestream, khóc lóc xin lỗi Ngôn Chi.
Nói rằng tất cả là do cô ghen tị, vì thế nên mới vu khống và dựng chuyện.”
“Nếu cô chịu làm vậy, tôi sẽ bảo Ngôn Chi khi ly hôn… cho cô thêm một triệu tệ.”
“Còn không, thì cứ chờ mà thân bại danh liệt, bị cả xã hội phỉ nhổ đi!”
Tôi nghe mà chỉ thấy… nực cười đến khó tin.
“Bà Cố, bà thật sự nghĩ… các người đã thắng rồi sao?”
“Chẳng lẽ không phải?” – Giọng bà ta lạnh băng, đầy mỉa mai.
“Giờ ai còn tin cô?
Cô chỉ là một trò hề.”
Tôi cười khẽ.
“Vậy thì… ba ngày nữa, gặp lại.”
Tôi dứt lời rồi cúp máy, không nói thêm nửa câu.
…
Hai ngày tiếp theo, tôi gần như nhốt mình trong phòng làm việc.
Dưới sự hỗ trợ của ba và bác Vương,
tôi đã liên hệ với trung tâm thẩm định bản quyền uy tín nhất cả nước,
đồng thời mời cán bộ công chứng đến chứng kiến toàn bộ hồ sơ.
Từng bản thảo, từng bản vẽ tay, từng tập dữ liệu kỹ thuật…