01
Tôi ôm chiếc áo khoác, tay còn cầm thêm một túi giấy đựng thuốc bổ gan.
Hành lang trải dài, ánh đèn hắt lên mấy bức tranh sơn dầu, tạo những vệt sáng lung linh.
Chúng lại rơi lấm tấm khắp sàn nhà.
Từ căn phòng cuối dãy, tiếng cười ồ liên tục vọng ra.
Toàn bộ tầng này quanh năm do Chu Tự Ngôn thuê bao trọn.
Người không phận sự chẳng thể bước tới nửa bước, nên bọn họ thậm chí không buồn đóng cửa phòng.
Phần gót giày tôi vướng vào mép thảm nhung.
Vừa loạng choạng cúi xuống, sợi dây chuyền trên cổ bất ngờ đứt phựt.
Những hạt ngọc trai lớn bé lăn tung tóe khắp nơi.
Tim tôi bỗng tê nhói một chút.
Đang định cúi nhặt chúng lên,
Thì chợt nghe thấy giọng của Chu Tự Ngôn.
“Đừng pha trò nữa, tao không lăng nhăng như bọn mày nghĩ đâu.
Mối tình đầu, người trong lòng, tình yêu độc nhất đời tao, chỉ có vợ tao thôi.”
Có lẽ hắn đã ngà ngà, giọng điệu phảng phất men say nhưng vẫn đầy vẻ tự đắc.
Tôi bất giác cong khóe môi, nắm chặt đám ngọc trai lạnh buốt, lòng bỗng mềm ra.
“Chỉ tiếc một điều…”
Chu Tự Ngôn bỗng nhiên thở dài: “Cưới về mới rõ, thật ra cô ấy cũng thường thôi.”
Tôi lập tức siết chặt tay.
Những hạt ngọc cấn vào da, khiến nụ cười trên môi tôi cứng đờ.
“Vậy còn em thì sao, Chu Tự Ngôn!”
Một giọng nữ bất ngờ vọng lên, nghe như đang hờn dỗi, không cam lòng và đầy tủi thân:
“Anh bảo đời này chỉ yêu mỗi vợ mình, vậy em là gì?
Chính miệng anh hôm qua còn nói anh yêu em nhất kia mà!”
Đám đàn ông cùng cười phá: “Ôi cô bé ngốc, lời đàn ông lúc trên giường mà cũng tin à?
Người ta yêu vợ mình là đương nhiên,
Em làm người thứ ba còn bon chen chi cho mệt?”
“Chu Tự Ngôn! Anh nghe họ nói kìa!” Giọng cô ấy nức nở, ai nghe cũng phải động lòng trắc ẩn.
02
“Thôi, bọn mày đừng có bắt nạt cô ấy!
Cái gì mà tiểu tam với tiểu tứ, đây là bạn gái chính thức của tao, để ý lời nói chút đi.”
Giọng hắn chùng xuống, phảng phất bực bội.
“Không đùa chứ anh Ngôn, anh nghiêm túc à?”
Chu Tự Ngôn “ừ” khẽ: “Cô ấy theo tao từ năm mười tám, tao phải có trách nhiệm.”
“Ghê gớm thật, vừa đủ tuổi là anh ra tay rồi.”
“Không sợ chị dâu làm ầm à?”
Hắn bật cười: “Cô ấy sống dựa vào tao, còn lấy gì để gây chuyện với tao?
Cơ mà này, bọn mày đừng lắm lời nữa. Tao thương vợ tao lắm, chẳng muốn cô ấy phải buồn.”
“Anh nói anh yêu vợ, vậy em thì sao?” Cô gái lại tủi thân lên tiếng.
Chu Tự Ngôn giang tay ôm cô ta, dỗ dành: “Mỗi chuyện nhỏ xíu mà em cũng khóc à?”
Cô gái nghẹn ngào, làm nũng: “Em chỉ cần nghe anh nói ‘Anh yêu em nhất’… Dù anh có dối em, em cũng cam lòng.”
“Được rồi, cưng à, cô ấy nhạt nhẽo thế kia, đương nhiên anh yêu em nhất.”
Tôi đứng sau khung cửa, bỗng bật cười nhẹ.
Người đàn ông từng hứa trọn đời yêu tôi,
Hiện giờ lại đang ngọt ngào dỗ dành một cô gái trẻ.
Nhưng tôi cũng không định bước vào truy hỏi.
Một lần phản bội, cả đời không cần.
Tôi quay lưng, bước dọc hành lang dài bất tận.
Năm mười bảy tuổi, Chu Tự Ngôn từng lén khắc tên tôi trên mặt bàn,
Khắc dòng “Chu Tự Ngôn yêu Lâm Bích Hàm, sẽ yêu cả đời”.
Nhưng rốt cuộc “cả đời” đó, hóa ra chỉ vỏn vẹn mười năm.
03
Hôm ấy khi Chu Tự Ngôn về, tôi đang dùng bữa sáng dưới lầu.
Hắn ôm theo quà lẫn một bó hoa lớn, vội vàng bước vào với vẻ mặt đầy áy náy:
“Xin lỗi vợ, tối qua anh tiếp khách muộn quá nên không kịp về.”
Ngày cưới, hắn từng thề, dù bận rộn thế nào cũng chẳng ngủ bên ngoài.
Vậy mà nửa năm gần đây, thời gian hắn về nhà càng lúc càng muộn,
Lần này còn biến mất cả đêm.