22
“Đúng.”
“Có phải ở khu thắng cảnh núi phía Tây, nơi còn chưa được khai thác hoàn chỉnh không?”
“Không sai, cô ấy từng nói với em rồi à?”
Tôi ngơ ngác nhìn anh, chỉ cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối.
“Nhưng Từ Đông Trình, chuyện đó… là do em kể cho chị ấy.”
Tôi bật cười, nhưng ngay sau đó nước mắt lại rơi xuống.
“Chị ấy từng dặn em, nhất định không được nói ra ngoài, nói rằng anh chắc chắn là bị người ta truy sát, em sẽ gặp rắc rối.”
“Khi đó em còn nhỏ, rất nghe lời chị, nên từ đó về sau không kể với bất kỳ ai nữa.”
“Tiểu Từ…”
Trên gương mặt Từ Đông Trình, kinh ngạc, sững sờ, day dứt đan xen vào nhau.
Cuối cùng, tất cả đều hóa thành nỗi đau xót không che giấu được.
Anh đưa tay ra, muốn ôm tôi.
Tôi lại lùi về sau một bước:
“Từ Đông Trình, anh chỉ là vì báo ân… hay là, anh thực sự thích chị gái em?”
“Nếu anh thích chị ấy, vậy tại sao còn miễn cưỡng cưới em?”
“Anh lau nước mắt cho chị ấy, dùng chuyên cơ riêng đưa chị ấy về nước.”
“Khi hai người ồn ào lên hot search, anh có từng nghĩ đến cảm nhận của em không?”
“Anh không lau nước mắt cho cô ấy.”
“Chuyện chuyên cơ là vì bố em gọi điện cầu xin anh, nói cô ấy bệnh nặng sắp chết, không thể tự về nước. Anh nể ân cứu mạng nên mới sắp xếp.”
“Nhưng ảnh chụp rõ ràng là anh lau nước mắt cho chị ấy…”
“Đám săn tin có video đầy đủ, nếu em không tin, có thể tự mình xem.”
“…Dù sao thì anh nói thế nào cũng có lý.”
“Triệu Cảnh Từ, tôi chỉ nói một câu thôi. Tôi không phải kiểu người coi tình cảm là trò đùa. Nếu người tôi thích là chị gái em, thì tôi tuyệt đối sẽ không cưới em.”
“Bởi vì, tôi sẽ không bao giờ cưới một người phụ nữ mà mình không yêu làm vợ.”
“Nhưng mà…”
“Không có nhưng mà.”
23
Tôi rất muốn nói với Từ Đông Trình rằng, trong cuốn sách kia không phải như vậy.
Rằng kết cục của chúng tôi trong sách hoàn toàn không như thế này.
Nhưng tất cả những điều đó nghe quá mức hoang đường.
Còn tôi, đã hoàn toàn không biết cốt truyện mới sẽ phát triển ra sao.
Du Du vô cùng tò mò về Từ Đông Trình.
Mấy ngày nay, con bé không còn bám lấy tôi nữa, ngược lại lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau anh.
Như một cái đuôi nhỏ đáng yêu.
Từ Đông Trình khỏe hơn tôi rất nhiều.
Chỉ cần một tay, anh đã có thể bế Du Du giơ cao.
Đối với con bé mà nói, đây là trải nghiệm chưa từng có.
Hai cha con ở bên nhau vô cùng hòa hợp.
Du Du – con nhóc vô ơn này – gần như đã quên hẳn sự tồn tại của tôi.
Gần đến ngày quay về Kinh, tôi lại vô cớ cảm thấy bất an.
Sau khi dỗ Du Du ngủ xong, Từ Đông Trình gõ cửa phòng tôi.
Đã là vợ chồng hai năm, vậy mà giờ đây đối diện nhau, tôi vẫn thấy lúng túng.
Anh khẽ cười:
“Đừng sợ, anh không chạm vào em.”
“Vậy anh tới làm gì?”
Từ Đông Trình đưa tay nới lỏng cổ áo, giọng trầm xuống:
“Rất nhớ em, muốn ở cạnh em thêm một lát.”
24
Tôi biết mình thật sự rất vô dụng.
Nhưng trên đời này, có mấy ai có thể chống đỡ được khi người mình yêu nói ra hai chữ “nhớ em”.
“Tiểu Từ.”
Từ Đông Trình đưa tay kéo tôi vào lòng.
“Khi mang thai, có phải rất vất vả không?”
“Cũng ổn. Du Du rất ngoan, em gần như không có phản ứng gì, chỉ là đặc biệt thích ăn bưởi.”
“Còn lúc sinh thì sao?”
Thật ra lúc sinh cũng chịu không ít khổ sở.
Sức khỏe Triệu Cảnh Nhàn vốn kém, còn tôi cũng không khỏe mạnh như người bình thường.
Nhưng may mắn là cuối cùng cũng vượt qua được.
“Ban đầu muốn sinh thường, nhưng xảy ra chút ngoài ý muốn…”
“Lúc chuyển sang mổ lấy thai thì tình hình rất gấp, thuốc mê còn chưa kịp phát huy hết tác dụng…”
Nói đến đây, đến tận bây giờ tôi vẫn không kìm được nước mắt.
Sinh nở đối với phụ nữ giống như bước qua cửa Quỷ Môn Quan, nỗi tủi thân ấy chỉ người trong cuộc mới hiểu.
Mà khi đó, không có một ai ở bên cạnh tôi.
“Tiểu Từ, cả đời này, chúng ta chỉ cần một đứa con là Du Du thôi.”
Từ Đông Trình nâng mặt tôi lên, đầu ngón tay run run lau nước mắt cho tôi.
Nhưng nước mắt tôi quá nhiều, làm thế nào cũng không ngừng được.
“Xin lỗi… là anh không tốt, là anh đã không làm tròn trách nhiệm của một người chồng.”
Anh cúi đầu hôn tôi, giọng nói nghẹn lại:
“Tại sao em đã chết rồi mà anh vẫn không ngừng tìm em?”
“Bởi vì nếu không làm như vậy, anh không thể chịu đựng nổi dù chỉ một ngày.”
“Không tìm thấy em ở thành phố C, anh luôn nghĩ, có lẽ em vẫn còn sống, ở một nơi nào đó.”
“Là chồng, sao có thể mặc kệ vợ mình. Dù cho em thật sự đã chết, anh cũng phải để em được an táng đàng hoàng.”
“Anh không thích chị gái, tại sao không nói với em?”
“Nếu anh nói sớm, em đã không bỏ đi hai năm, đã không phải một mình sinh Du Du…”
“Từ Đông Trình, khi anh mời chuyên gia nước ngoài cứu chị ấy từ cửa Quỷ Môn Quan trở về, thì em lại một mình ở bệnh viện chăm sóc Du Du. Anh có biết lúc đó em đau lòng đến mức nào không?”
“Em thật sự hận anh lắm, Từ Đông Trình…”
Nỗi đau và uất ức bị đè nén suốt thời gian dài cuối cùng cũng hoàn toàn bùng nổ.
Tôi khóc đến không thở nổi, dần dần trở nên thất thanh.
Từ Đông Trình siết chặt tôi trong lòng, yết hầu chuyển động, mắt đỏ ngầu:
“Tiểu Từ…”
“Từ Đông Trình.”
Tôi đưa tay lau nước mắt:
“Anh biết không? Ở một thế giới khác, chị gái em mới là người trong lòng anh, là nữ chính của anh.”
“Còn em…chỉ là một nữ phụ pháo hôi, bị anh ép bỏ con, bị anh lấy thận để cứu người phụ nữ anh yêu.”
“Cho nên, khi em nhìn thấy scandal giữa anh và chị ấy, khi em nhìn thấy những bức ảnh đó…em đã sợ hãi và hoảng loạn đến mức nào, anh có biết không?”
“Nhưng Tiểu Từ, anh làm sao có thể đối xử với em như vậy?”
“Anh cưới em vì anh thích em. Sao anh có thể làm tổn thương người mình thích?”
“Anh không biết thế giới khác mà em nói đến là chuyện gì.”
“Nhưng cho dù thật sự có một thế giới như vậy, anh - Từ Đông Trình - cũng tuyệt đối không làm tổn hại đến vợ mình.”
“Hơn nữa, Tiểu Từ… em nghĩ một người đàn ông như vậy, có xứng đáng làm nam chính của thế giới đó không?”
Anh lại dịu dàng ôm lấy tôi:
“Đừng nghĩ lung tung nữa. Từ đầu đến cuối, người anh yêu chỉ là em.”
25
Không lâu sau khi trở về Kinh, ca phẫu thuật của Triệu Cảnh Nhàn thất bại.