1.
Thấy ba mình còn khỏe như trâu, tôi lập tức hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra.
Đây rõ ràng là màn hợp tác ba bên giữa ba, mẹ và em trai tôi để moi tiền từ tôi.
Rõ ràng, chỉ mới một tháng trước, em trai tôi nói muốn mua xe, tôi đã cho nó vay mười vạn.
Lúc đó tôi còn tiện miệng hỏi:“Em mua xe bao nhiêu tiền?”
Nó đáp:“Tầm hai mươi vạn, trả góp nhiều quá áp lực, em trả trước nhiều cho nhẹ nợ.”
Dù trong lòng tôi nghĩ, một đứa lĩnh lương năm nghìn mà đòi chạy chiếc xe hai chục vạn thì cũng chẳng hợp lý lắm, nhưng em tôi đã có “kế hoạch”, lại còn nói rõ là “mượn”, tôi cũng không tiện từ chối.
“Trần Quang Diệu, mỗi tháng trả chị một nghìn, không vấn đề chứ?”
“Chắc chắn không vấn đề.”
Em trai cam kết chắc nịch. Hôm đó, tôi chuyển ngay cho nó mười vạn, còn ghi chú rõ ràng: tiền vay.
Sau đó bận dự án, tôi cũng không rảnh để hỏi xem nó đã mua xe hay chưa.
Và kết quả… chính là vở kịch hề hước mà họ bày ra trước mắt tôi hôm nay.
2.
Thấp thoáng thấy chiếc Mercedes E260L đậu trong sân, còn buộc hẳn dải lụa đỏ, tôi tức đến mức suýt đánh rơi cả hành lý.
Chiếc xe này đắt hơn chiếc Mercedes CLA của tôi tới bảy vạn – mẫu xe mà tôi từng đắn đo mãi mới thôi không mua vì giá quá chát.Vậy mà Trần Quang Diệu ngon ơ chạy xe mơ ước của tôi… bằng chính số tiền tôi cho nó vay.
Ngón tay tôi bấu chặt lấy tay kéo vali, run đến không kìm được.Tim tôi như bị bánh xe mới kia nghiền đi nghiền lại, đau buốt, mà cổ họng lại nghẹn cứng, chẳng thốt nổi lời nào.
Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra một sự thật đáng sợ:Ba mẹ tôi – những người tôi tin tưởng nhất – đã không ngần ngại lợi dụng tình thân, biến tôi thành cây rút tiền cho em trai mình.
Đúng lúc đó, điện thoại reo – là mẹ gọi đến.
Tôi vội bước mấy bước vào trong hẻm rồi mới bắt máy.
“Tĩnh Tĩnh, ăn cơm chưa?”
“Chưa ạ.”
“Làm việc bận đến đâu cũng phải giữ gìn sức khỏe. Mẹ xem dự báo thời tiết, mai bên con có mưa đấy, ra ngoài nhớ mang ô nhé.”
Nghe những lời quan tâm dịu dàng của mẹ, trái tim tôi lại như được tiếp thêm chút nhịp đập.
Tôi bỗng dấy lên một tia hy vọng – hy vọng rằng cuộc gọi này là để chia sẻ niềm vui trong nhà, rằng chuyện mua Mercedes chỉ vì ba khỏe lại, vui mừng quá nên mua xe mời cả làng đến ăn mừng, chứ không phải bày mưu lừa gạt tôi.
Tôi lấy hết can đảm để hỏi:
“Mẹ… ba thế nào rồi ạ?”
3.
Trong ống nghe im ắng lạ thường, không hề nghe thấy chút tiếng ồn nào từ tiệc tùng.
“Tĩnh Tĩnh, bác sĩ nói hôm nay tình trạng của ba con đỡ hơn một chút, nhưng có thể bị xuất huyết não. Có một loại thuốc nhập, bảo hiểm không chi trả, hơn ba nghìn một lọ, con nói có nên mua không?”
Tôi sững người.
Di chứng?Thuốc nhập khẩu?
Mỗi chữ mẹ nói như một cái đinh đóng thẳng vào tim tôi.
“Mẹ, mẹ đừng đùa, ba chỉ bị ngã thôi mà, sao lại nghiêm trọng đến vậy?”
“Tĩnh Tĩnh, thật ra sức khỏe ba con vốn không tốt, ông ấy sợ ảnh hưởng công việc của con nên không cho mẹ nói. Hôm nay bác sĩ nhắc chuyện mua thuốc nhập, ba con còn chưa biết, nếu biết chắc chắn ông ấy sẽ tiếc, không nỡ dùng thứ thuốc đắt như vậy. Ông ấy sợ nhất là làm con thêm gánh nặng.”
Từng câu, từng chữ của mẹ đều ngầm thúc giục tôi bỏ tiền mua thuốc.
Tôi đứng từ xa nhìn về cổng nhà – nơi ba tôi đang khỏe mạnh, rạng rỡ chào đón từng vị khách.
Những giọt nước mắt nóng rực cứ thế lăn dài trên má.
Ba mẹ tôi vừa moi của tôi bảy vạn, vậy mà họ vẫn còn muốn tiếp tục lừa sao?
Họ còn chút lương tâm nào không?
Tôi ngày ngày tăng ca đến tận nửa đêm,chạy dự án căng thẳng đến mức rụng tóc, sụt cân,bị viêm dạ dày nhập viện mà để tiết kiệm ba trăm tiền viện phí còn không dám ở phòng đơn – vậy mà họ tùy tiện mở miệng đòi ngay ba nghìn?!
Họ coi tôi là máy in tiền chắc?
Nghe tiếng tôi nấc nghẹn trong điện thoại, mẹ vẫn tiếp tục khuyên nhủ:
“Tĩnh Tĩnh, đừng khóc, bây giờ để ba con điều trị cho tốt mới là quan trọng nhất…”
“Hay là thế này đi, con đưa hai nghìn, Quang Diệu đưa một nghìn, gom lại mua thuốc cho ba nhé.”
“Ngày xưa để cho con được vào đại học, ba con phải gõ cửa từng nhà vay tiền, ba năm sau mới trả xong. Giờ con đã có sự nghiệp, lẽ nào lại không hiếu thảo với ba?”
“Ba con biết con bận, sống chết không cho con quay về. Nếu không phải thằng em con bất tài, không lo nổi tiền thuốc, chuyện này ba cũng chẳng để mẹ nói với con. Ông ấy lúc nào cũng bảo, con gái một mình bên ngoài vất vả lắm…”
“Mẹ, mẹ đừng nói nữa.”
Những câu từ quen thuộc, giờ nghe lại chỉ thấy chói tai đến nhức nhối.
Tôi cắt ngang lời mẹ, đầu ngón tay bấm chặt vào thân điện thoại, giọng điệu bình tĩnh đến mức lạnh lùng:
“Mẹ, dạo này con cũng đang túng, hay là mẹ bảo em trai lấy tiền mua xe ra trước, mua thuốc cho ba đi.”
4.
Trong ống nghe vang lên một khoảng lặng ngột ngạt.
Giọng mẹ tôi mang theo chút khó tin, nhưng nhiều hơn là sự giận dữ:
“Tĩnh Tĩnh, sao con lại như vậy? Một tháng con kiếm năm sáu vạn, vậy mà bỏ ra ba nghìn mua thuốc cho ba con cũng không chịu?”
“Ba con chẳng phải vì trả nợ giúp con mà mới hại gãy chân sao? Nếu chân ông ấy không có vấn đề, lần này cũng đâu đến nỗi ngã. Sao con nỡ mở miệng bảo em trai con bỏ tiền ra?”
“Em trai con một tháng chỉ có năm nghìn, nó đã lấy ra ba vạn cho ba con chữa bệnh là rất khá rồi. Với lại mẹ đâu có bắt con gánh hết, chỉ bảo con đưa hai nghìn, nó đưa một nghìn, nó còn không ý kiến, sao con lại không chịu đưa?”
… Được rồi, lại nữa.
Mỗi lần trong nhà có chuyện gì, ba mẹ chưa từng yêu cầu tôi gánh vác một mình.
Để tỏ ra “công bằng”, họ luôn để tôi và em trai cùng chịu trách nhiệm – chỉ khác là tôi trả phần nhiều, em trai trả phần ít.
Tôi luôn thấy điều đó hợp lý, thấy em trai khó khăn còn sẵn sàng bỏ tiền, thì tôi cũng không thể thờ ơ.