13.
Ba mẹ tôi liếc nhìn nhau một cái. Rõ ràng là đã bàn bạc kỹ lưỡng từ trước:
“Của hồi môn của Tĩnh Tĩnh ba mẹ đã chuẩn bị xong rồi: tiền mặt một trăm vạn, vàng ba cân, thêm một căn cửa hàng, tổng cộng hơn 160 vạn.”
“Còn có cả nhà phố kèm theo nữa, tuyệt quá ạ.” Dĩ Nhiên liếc nhìn tôi: “Chị dâu đúng là được chú dì thương yêu hết mực.”
Tôi khẽ cười gượng, không ngờ ba mẹ lại lấy ra được nhiều tiền mặt như thế.
Thì ra những khoản họ lừa tôi trong suốt bao năm qua… họ chẳng nỡ tiêu đến, chỉ sợ tôi phát hiện, nên đã âm thầm rút ra đổi thành tiền mặt, chuẩn bị sẵn để cưới vợ cho Trần Quang Diệu.
Giờ thì tôi đã dụ được toàn bộ sự thật từ miệng họ nói ra rồi.
Khoảnh khắc đó, tim tôi lại nhói lên một cái.
Họ rõ ràng có tiền, vậy mà vẫn giả bệnh để moi thêm từ tôi khoản tiền mua chiếc Mercedes kia.
Còn cái nhà mặt phố kia… tôi hoàn toàn không biết mua từ khi nào, ở đâu.
Nhưng có một điều chắc chắn: tiền mua nó, nhất định là từ tôi mà ra.
“Ba, nhà phố đó để cho Quang Diệu dùng đi. Con ở thành phố, không xài tới.”
Ba tôi dường như đã đoán trước, liền từ chối ngay:
“Không được đâu Tĩnh Tĩnh . Nhà họ Tô thể hiện thành ý như vậy, hồi môn của con không thể kém. Ba sẽ nghĩ cách xoay thêm bốn chục vạn nữa, cho tròn hai trăm vạn – chúc hai đứa trăm năm hạnh phúc.”
Mẹ tôi cũng hùa theo:
“Tĩnh Tĩnh , ba con đem cả tiền dành mai sau ra làm hồi môn cho con rồi đấy.”
Họ càng diễn cảnh yêu thương tôi bao nhiêu, tôi càng thấy buồn nôn bấy nhiêu.
Tôi cố kiềm chế cảm giác ghê tởm, đề xuất:
“Ba, chiếc xe mới của Quang Diệu hình như đúng ba mươi bảy vạn nhỉ? Cũng tính vào làm của hồi môn cho con được không?”
Ba tôi và em trai vừa định phản đối, Dĩ Nhiên đã nhanh chóng tiếp lời:
“Chị dâu, nhà em nhiều xe đẹp lắm, chị cần gì cái xe cũ đó.”
“Dĩ Nhiên, nhà em toàn xe vài ba trăm vạn trở lên, mà chị lái xe không giỏi…”
“Chị dâu, anh em còn bảo em chọn giúp chị một chiếc Porsche đấy. Hay là em chọn chiếc nào rẻ rẻ, chắc chắn còn ngon hơn cái xe cũ kia nhiều.”
“Chị cũng không ham gì Porsche đâu, nhưng nếu anh em cứ đòi mua thì… thôi để chị tặng lại cho Quang Diệu vậy.”
Tôi và Dĩ Nhiên diễn vai phối hợp quá ngọt, khiến Trần Quang Diệu cắn câu ngay.
Nó hấp tấp chạy đi lấy chìa khóa xe, dúi vào tay tôi:
“Chị, xe đó coi như của hồi môn cho chị. Còn Porsche… để em lái.”
14.
Với màn thể hiện “hào phóng” của em trai tôi, Dĩ Nhiên lập tức chủ động đề nghị cho nó mượn chiếc Bentley lái tạm, chờ đến khi chiếc Porsche về.
Trần Quang Diệu vốn mê xe xịn, hôm đó đăng liền năm bài khoe khoang trên Facebook.
Tôi thấy bạn tôi dắt nó đi ăn món Nhật 2,1 triệu một người,
còn mua cho nó thắt lưng LV và giày Balenciaga.
Thậm chí còn đặt cả một chiếc laptop gaming đúng loại nó thèm muốn bao lâu nay.
Nó sung sướng đến nỗi suýt quên mình họ gì, cam tâm tình nguyện làm quân cờ trong tay tôi.
Tôi nghe được từ đoạn ghi âm:
“Mẹ ơi, mẹ không biết cuộc sống của nhà giàu sướng tới mức nào đâu, Dĩ Nhiên mua đồ cho con mà không thèm nhìn giá luôn.”
“Chỉ trong một ngày, cổ tiêu cho con hết năm chục vạn. Trừ đi hai chục vạn con mua vòng tay vàng tặng lại, con vẫn lời ba chục vạn!”
“Dĩ Nhiên bảo tối mai anh cô ấy sẽ bay về bằng máy bay riêng. Trước khi anh rể tới, mẹ nhất định phải dọn hết của hồi môn vào phòng chị.
Dĩ Nhiên nói anh rể là người sống tình cảm, biết đâu vừa nhìn thấy hồi môn sẽ lập tức gửi tiền sính lễ cũng nên.”
Mẹ tôi hơi do dự: