Sau khi trọng sinh, lúc thấy “bạch nguyệt quang” của Phó Việt cầm kéo, vừa cười toe toét vừa cắt nát chiếc sườn xám mẹ để lại cho tôi, tôi không còn lao lên túm tóc cô ta đánh nhau như kiếp trước nữa.
Tôi cũng không còn gào khóc điên loạn, đòi Phó Việt bồi thường trong khi anh ta đứng chắn trước mặt “bạch nguyệt quang” và chỉ trích tôi nhỏ nhen.
Ngược lại, tôi nhẹ nhàng mở ngăn kéo, rút ra một cây kéo còn sắc hơn, đưa cho cô ta:
“Cái kia cùn rồi, dùng cái này đi, cắt ra đường nét mới gọn.”
“Cứ từ từ mà chơi nhé, cái giẻ rách này tôi nhìn cũng chán lắm rồi, tiện dọn nhà luôn.”
Nói xong, tôi quay người vào phòng thu dọn hành lý, không ngoảnh đầu lại lấy một lần.
Bởi tôi đã quá rõ rồi, kiếp trước cũng vì chiếc sườn xám này mà tôi cãi nhau với Phó Việt, sau đó rơi vào cảnh sống không bằng chết.
Anh ta đóng băng tất cả tài khoản của tôi, bảo vệ thì trực tiếp ném tôi ra khu ổ chuột để tự sinh tự diệt.
Tôi từng giành bánh bao với chó hoang chỉ để có cái ăn.
Tôi từng đau đớn đến co quắp vì thủng dạ dày, bò đến bên chân Phó Việt cầu xin giúp đỡ.
Nhưng anh ta chỉ cau mày đá tôi ra xa, ghét bỏ nói tôi làm bẩn giày mới của “bạch nguyệt quang”, bảo tôi cút cho khuất mắt.
Cuối cùng, tôi – chẳng còn một xu dính túi – đã chết vì đau đớn trong một đêm gió tuyết gào thét.
Thế nên, một món đồ kỷ niệm thì có đáng gì so với một cái bụng được no?
1.
Tôi trở lại phòng, động tác dứt khoát mở vali hành lý.
Không hề vướng bận chuyện nên bỏ cái gì, giữ cái gì.
Tôi chỉ mang theo giấy tờ tùy thân, vài bộ đồ cũ để thay, và một quyển sổ tiết kiệm được giấu kín trong hộc bí mật dưới gầm giường.
Đó là sính lễ mẹ để lại cho tôi. Kiếp trước tôi ngốc nghếch, cứ nghĩ đã lấy Phó Việt thì nên tin tưởng tuyệt đối vào anh ta, nên đưa luôn số tiền đó cho anh ta quản lý. Giờ thì không có chuyện đó nữa.
Tầng dưới vọng lên giọng nói ngọt nhão của Tống Uyển:
“Ôi, Việt ca ca, chị gái giận rồi à? Em đâu có cố ý đâu, em thấy vải có vẻ cũ quá, nên định cắt bớt chỉ thừa cho chị, ai ngờ tay trượt một cái…”
Ngay sau đó là giọng Phó Việt – cái gã mù quáng ấy – vội vàng dỗ dành:
“Thôi mặc kệ cô ta, cái tính xấu đó chiều mãi nó hư. Chỉ là cái áo cũ nát thôi mà, đáng gì để nổi cáu với em? Uyển Uyển, tay em không bị thương chứ?”
“Em không sao, chỉ sợ chị hiểu lầm thôi. Việt ca ca, hay anh lên xem chị một chút đi, nhỡ chị ấy nghĩ quẩn…”
“Dỗ gì mà dỗ! Càng dỗ càng lấn tới. Cô ta mà dám bước khỏi cửa nhà này, thì sau này đừng mong quay về nữa!”
Giọng Phó Việt vang vọng khắp nhà, rõ ràng cố tình nói to để tôi nghe thấy.
Kiếp trước, tôi chính là bị chiêu này dụ cho mắc câu.
Tôi vừa khóc vừa chạy xuống, cuống quýt giải thích cái áo đó quan trọng với tôi đến nhường nào — đó là tác phẩm thêu tay duy nhất của mẹ tôi, từng mũi chỉ từng đường kim đều là tâm huyết của bà.
Nhưng chỉ cần vài giọt nước mắt của Tống Uyển, tất cả đều trở thành “vở kịch”.
Phó Việt chỉ vào mặt tôi mà mắng: “Cô thực dụng, nhỏ nhen, chẳng biết bao dung.”
Cuối cùng, tôi bị nhốt vào tầng hầm để “suy nghĩ lại bản thân”, cho đến khi tôi gục đầu nhận lỗi.
Tôi kéo dây khóa vali, “rắc” một tiếng giòn tan vang lên.
Không vội, không hoảng, tôi chậm rãi đi xuống lầu.
Phòng khách hỗn độn như bãi chiến trường.
Chiếc sườn xám lụa màu xanh mực giờ đã thành đống giẻ rách, vương vãi trên tấm thảm đắt đỏ như mảng rêu mục đã chết.
Tống Uyển nép trong lòng Phó Việt, tay còn đang xoay xoay cây kéo sắc mà tôi đưa cho cô ta.
Nhìn thấy tôi xách vali bước xuống, ánh mắt cô ta lóe lên một tia đắc ý, nhưng miệng lại ra vẻ đáng thương:
“Chị ơi, chị định bỏ nhà đi thật à? Tất cả là lỗi của em, em không nên đụng vào đồ của chị. Chị đừng đi được không? Chị mà đi thì Việt ca ca sẽ đau lòng lắm đó…”
Phó Việt cười khẩy, ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên.
“Cứ để cô ta đi! Tôi cũng muốn xem xem, rời khỏi nhà họ Phó rồi, Giang Ly cô sống nổi mấy ngày? Đừng để đến lúc đó phải bò về như chó mà cầu xin tôi!”
Tôi đi đến cửa thay giày.
Nghe đến câu đó, tôi không nhịn được mà bật cười.
Ừ thì, kiếp trước tôi đúng là đã bò về như một con chó thật.
Rồi sao?
Ngay cả một cỗ quan tài nguyên vẹn cũng không có mà chết.
Tôi xỏ giày xong, đứng thẳng người, ngoái đầu nhìn họ một cái.
Ánh mắt tôi bình tĩnh đến mức như đang nhìn hai cái xác.
“Phó Việt, nhớ cho kỹ lời anh vừa nói.”
“Tôi bước khỏi cánh cửa này rồi, sẽ không quay đầu lại nữa.”
Nói xong, tôi đẩy cửa ra, không hề do dự, lao thẳng vào cơn gió thu lạnh cắt da cắt thịt.
Sau lưng, tiếng hét giận dữ của Phó Việt vang lên điên cuồng: