9
Tiêu Càn và nữ tử xuyên không đã mười ngày không ăn gì.
Không đúng, nói chính xác hơn, bọn họ có ăn một chút.
Cung điện không có nước, nhưng mấy ngày trước trời đổ mưa, họ giống như vớ được cọng rơm cứu mạng, chen chúc bên cửa sổ, cố gắng hứng nước mưa rỉ xuống từ mái hiên để uống, còn bị một cung nữ bắt gặp.
Lo lắng cung điện đã cũ nát, dưới mưa bão dễ xảy ra sự cố, ta liền sai người đóng kín cửa sổ và cửa lớn lại.
Bây giờ, Tiêu Càn và nữ tử xuyên không đói đến mức ngay cả bò dậy cũng không nổi.
Những thứ trong cung điện, từ bông nhồi trong chăn, đến sách trên giá, bất kể là thứ có thể ăn hay không, đều bị họ cắn nuốt sạch sẽ. Hai người thậm chí vì tranh giành chút đồ ăn mà cãi nhau, suýt nữa còn đánh nhau.
Cửu ngũ chí tôn, chân ái của Hoàng đế, nay rơi vào hoàn cảnh này, thật sự cũng đáng thương.
Một cung nữ đến báo với ta, nữ tử xuyên không đã sẩy thai.
Có lẽ là vì những ngày qua không ăn uống gì, cơ thể nàng ta suy kiệt nghiêm trọng, cuối cùng đứa bé cũng không giữ được.
Khi ta đến gặp họ, Tiêu Càn với mái tóc đen rối bù, đang ngồi thất thần trên bậc thềm của cung điện, còn nữ tử xuyên không thì yếu ớt nằm trên giường, nước mắt lăn dài. Sau mười mấy ngày không ăn uống, cả hai đã gầy đến mức không còn hình dạng con người.
Thấy ta xuất hiện, nữ tử xuyên không nghiến răng, căm hận nói:"Ngươi hại ta, ngươi trả con lại cho ta!"
Nữ tử xuyên không lại dám khóc lóc trước mặt ta, thốt ra những lời đầy căm phẫn:"Ngươi là một độc phụ, ngay cả một đứa trẻ chưa chào đời cũng không tha!"
Ta khẽ "ồ" một tiếng, rồi mỉm cười hỏi ngược lại:"Thế còn ngươi thì sao?"
"Ta là Hoàng hậu của Tiêu Càn, những phi tần kia đều là nữ nhân của hắn. Ngươi vì lợi ích của bản thân mà đuổi hết chúng ta ra khỏi cung, ngươi đã từng nghĩ đến hoàn cảnh của chúng ta chưa? Còn cả những đứa trẻ của Tiêu Càn nữa..."
Ta cúi người, nhìn thẳng vào mắt nữ tử xuyên không, chậm rãi nói:"Con của ngươi là con, nhưng con của người khác thì không phải sao? Khi ngươi và Tiêu Càn cảm thấy những đứa trẻ ấy chướng mắt, quyết định đưa chúng rời xa cung cấm, ngươi có từng nghĩ đến cảm nhận của chúng chưa?"
Trong hậu cung, có một vị Trương Mỹ nhân đã mang thai hơn sáu tháng.
Ban đầu, nàng rất mong chờ ngày đứa trẻ chào đời, nhưng lại nhận được thánh chỉ của Tiêu Càn, bắt nàng phải xuất gia tại đạo quán.
Trước sự thô bạo của thị vệ kéo nàng đi, Trương Mỹ nhân kinh hãi quá độ, cuối cùng mất đi đứa bé trong bụng.
Hiện tại, nàng bị cú sốc lớn, cả người sống trong trạng thái mê man. Vài ngày trước, nàng mới tỉnh táo trở lại, khóc lóc ầm ĩ, đòi tự vẫn. Là ta đã sắp xếp người trông coi nàng, còn sai ngự y đến chữa trị, mới tạm thời giữ lại được mạng sống của Trương Mỹ nhân.
Nhưng Tiêu Càn và nữ tử xuyên không, làm sao có thể nghĩ rằng mình sai?
Vận mệnh của chúng ta, trong mắt họ, chẳng qua chỉ là một phần trong màn kịch chứng minh cái gọi là "chân ái" của họ mà thôi.
Nhưng Tiêu Càn thực sự có "chân ái" với nữ tử xuyên không sao?
Khi ta rời khỏi cung điện, Tiêu Càn đột nhiên đuổi theo, gọi ta lại.
Hắn nhìn ta, trầm mặc hồi lâu, rồi cuối cùng cũng mở miệng:"Ngọc Nhi, là trẫm sai rồi."
Hắn thậm chí còn tỏ ra hạ mình, với thái độ hèn mọn nịnh nọt:"Trẫm nhất thời hồ đồ, bị người mê hoặc, nên mới mất đi lý trí, làm ra những chuyện tổn thương nàng. Trẫm xin lỗi nàng, nàng tha thứ cho trẫm, được không?"
Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn người nam nhân trước mặt.
Nhưng hắn lại xem sự im lặng của ta như một cơ hội, vội vàng nói thêm:"Trẫm không cần Cẩm Nhi nữa, trẫm chỉ cần nàng! Trẫm sẽ đưa Cẩm Nhi ra khỏi hoàng cung, sẽ không bao giờ gặp lại nàng ta nữa."
E rằng những lời này vẫn chưa đủ để khiến ta nguôi giận, hắn cắn răng, nhẫn tâm nói:"Nếu như vậy mà nàng vẫn không thể tha thứ, trẫm sẽ giao Cẩm Nhi cho nàng, nàng muốn xử trí thế nào cũng được…"
Ta nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lẽo, cuối cùng khẽ nhếch môi, nở một nụ cười châm biếm.
Đúng là đàn ông!
Cái gì mà chân ái, cái gì mà tình sâu ý nặng? Chỉ cần một bát nước, một bát cơm cũng đủ khiến tất cả trở thành giả dối.