Tôi lại không thấy khó chịu, ngược lại còn có cảm giác như đã từng được ôm như thế từ rất lâu rồi.
Rất an toàn.
Từng giây từng phút trôi qua.
Người trước mặt dần thả lỏng.
Cuối cùng.
Anh buông tôi ra: “Xin lỗi.”
Hơi thở phả ra ấm nóng, như kéo căng hết dây thần kinh.
“Không sao, không sao, anh vừa gặp ác mộng à?”
Tôi chợt nhớ hồi nhỏ hay gặp ác mộng, mỗi lần như vậy là phải có người ôm mới nín khóc.
Cái ôm đúng là thứ gia tăng cảm giác an toàn.
Úc Minh cụp mắt, lông mi hơi rung rung: “Ừm.”
“Cảm ơn.”
“Không có gì.” Tôi ngập ngừng rồi giơ tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu anh, “Đừng sợ.”
“Trong phòng kia… là người thân của anh à?”
“Ừm.”
Sợ hỏi nhiều làm anh gợi lại ký ức không vui, tôi ngậm miệng, ngồi bên cạnh.
“Trong đó không có chỗ ngủ à? Ngủ đây dễ bị cảm lắm đấy.”
“Ừ, hết chỗ rồi, không sao, áo tôi ấm.”
Tôi trừng mắt: “Thế sao được! Ghế ở đây lạnh muốn chết!”
Tôi cởi áo phao ra: “Dùng cái này đắp thêm đi, một lát tôi nhờ bạn cùng phòng đem áo khác tới.”
Úc Minh lắc đầu: “Không cần.”
Nói rồi định khoác áo lại cho tôi.
Tôi né tránh như chớp: “Tôi đi đây! Không về sớm là ký túc xá đóng cửa mất.”
Dứt lời, mặc kệ anh ngăn lại, tôi chạy thẳng vào thang bộ.
Thở hổn hển chạy xuống lầu.
Tôi bắt đầu tìm tòa B, vừa đi vừa cúi đầu nhắn tin:
【Lạnh quá, mất áo phao rồi, ai tốt bụng tới đón tôi với?】
Chưa kịp bấm gửi.
Trước mặt chợt tối sầm lại.
Tôi còn chưa kịp ngẩng đầu.
Một chiếc áo choàng phủ lên người, chắn gió lạnh đang thổi tới.
Gần như là tư thế ôm trọn tôi vào lòng.
Úc Minh mặt không đổi sắc: “Giơ tay.”
Tôi ngơ ngác giơ tay lên, luồn vào tay áo.
“Tay kia nữa.”
Cả hai tay đã mặc xong.
Úc Minh kéo khóa áo giúp tôi.
Kéo đến tận cổ.
Ngón tay ấm áp chạm đến cằm tôi.
Tôi theo phản xạ ngẩng đầu, đụng ngay ánh mắt sâu thẳm của Úc Minh.
Tay anh dừng lại ở chỗ kéo khóa.
Thế giới bỗng trở nên im lặng.
Như thể chỉ còn lại hai người chúng tôi.
Trong tai chỉ nghe tiếng tim đập.
Tôi nhìn anh chằm chằm, liều mình nghiêng đầu lại gần.
Cho đến khi hơi thở chạm nhau.
Chóp mũi gần như chạm vào.
Yết hầu Úc Minh khẽ chuyển động, ánh mắt càng lúc càng sâu.
Hơi thở hai bên bắt đầu trở nên gấp gáp.
Tôi nhắm mắt lại, nghiêng đầu sát thêm chút nữa.
Cảm giác mềm mại tưởng tượng chưa kịp đến, vai đã bị ai đó giữ lại.
“Hứa Tranh.”
Tiếng Úc Minh khàn khàn bên tai tôi.
“Về đi.”
10
Ngồi trên xe điện của bạn cùng phòng, tôi càng nghĩ càng tức.
Tức đến mức muốn nghiến nát cả răng.
Cái cơ hội vàng ròng vừa rồi!
Úc Minh không được thật hả trời!
Tôi đã chủ động đến mức đó rồi mà!
Nhưng mà tôi gần như chắc chắn, anh ấy cũng thích tôi!
Không sao, ngày còn dài, trận còn dài.
Mang theo tâm trạng mong chờ, tôi ngủ một giấc ngon lành.
Sáng hôm sau, tôi đứng chờ dưới ký túc xá của Úc Minh.
Cuối cùng cũng thấy bóng dáng quen thuộc.
Anh ấy chỉ liếc tôi một cái rồi lẳng lặng bước qua.
“Chào buổi sáng nha, Úc Minh.”
Tôi chạy tới: “Sao anh không thèm để ý tới tôi vậy?”
“Vội đi học.”
“Bọn mình học cùng tiết mà, hay là ngồi chung đi?”
“Không cần.”
“Sao lại không? Tôi còn mang đồ ăn sáng cho anh nè.”
Tôi lẽo đẽo đi theo anh vào lớp.
Úc Minh ngồi xuống cạnh một nam sinh khác.
Cả dãy không còn chỗ trống.
Tôi đành ngồi sau lưng anh.
Tôi nhắn tin WeChat:
【Úc Minh, anh quá đáng rồi đó.】
【Con mèo lườm nguy hiểm.jpg】
Điện thoại anh rung hai cái.
Úc Minh cầm lên, liếc nhìn.
Chỉ trả lời đúng một câu:
【Chăm chú nghe giảng.】
Sau đó tôi có làm trò gì, có lăn lộn cỡ nào nhắn tin qua cũng không thèm trả lời.
Tôi tức đến phát điên.
Tối qua không có gì “hời” cả, sáng nay còn bị phũ!
Tan học, tôi chặn anh lại ở góc hành lang.
“Anh có ý gì?”
Úc Minh nhìn tôi bình thản: “Ý gì là ý gì?”
Tôi nắm lấy cổ áo anh: “Tối qua đã… đã như thế rồi!”
“Thế nào?”
Tôi nhớ lại khoảng cách gần kề và hơi thở nóng rực đêm qua, mặt lập tức đỏ bừng: “Thì… thì là như thế đó!”
Úc Minh nhíu mày: “Xin lỗi, là tôi khiến cậu hiểu nhầm rồi.”
Tôi: “?”
Tôi muốn nổ tung luôn rồi, không nhịn nữa, hôn lên luôn.
Úc Minh chưa kịp tránh, chỉ kịp nghiêng đầu.
Thành ra tôi hôn trúng má anh.
Tôi hả hê lau miệng.
“Úc Minh!”
Úc Minh đột ngột nắm lấy cổ tay tôi, ánh mắt sâu dần, như sắp nổi bão: “Cậu định làm gì?”
Tôi ngẩng đầu, không hề khách sáo: “Hôn anh, nhìn không ra à?”
Úc Minh mím môi, không nói gì, cũng không nhìn tôi nữa, chỉ lặng lẽ buông tay ra.
Tôi rõ ràng thấy tai anh đỏ ửng lên.
Hừ.
Đàn ông đúng là ngoài miệng cứng rắn.
Bị hôn một cái là mềm nhũn ra.
Tôi càng lúc càng máu, định lao lên hôn tiếp.
Anh ấy chặn lại.
“Hứa Tranh, không được.”
Tôi thật sự không hiểu anh đang nghĩ cái gì?
Hai đứa đều có tình cảm, rõ ràng là đôi bên tình nguyện, tại sao không thể ở bên nhau?
Tôi cắn răng, túm cổ áo anh: “Úc Minh, tôi cho anh cơ hội cuối cùng. Đây là lần thứ ba cũng là lần cuối tôi hỏi anh: Anh có thích tôi không? Tam quá bất khả. Nghĩ kỹ rồi trả lời. Nếu anh nói không, tôi sẽ không bao giờ để ý tới anh nữa.”
Vừa dứt lời.
Hàng mi Úc Minh run lên rõ rệt.
Tựa như đang dằn nén cảm xúc gì đó rất sâu.
Anh cúi đầu, tránh ánh nhìn của tôi.
Trong khoảng lặng kéo dài ấy.
Cuối cùng anh quay mặt đi: “Không.”
Không?
Lại là không.
Vậy tức là… anh không thích tôi?
Lòng tôi lạnh hẳn đi.
“Được, không bao giờ gặp lại nữa.”
Tôi buông tay, dứt khoát quay lưng bỏ đi.
Chợt nhớ ra một chuyện: “À mà, đổi hình nền điện thoại của anh đi. Không thích mà còn dùng hình tôi làm gì, ghê tởm.”
________________________________________
11
Úc Minh đứng đó rất lâu.
Tay siết chặt, không buông ra.
Cho đến khi móng tay cắm sâu vào da thịt, máu từng giọt nhỏ xuống, văng tung tóe trên nền xi măng xám lạnh.
Cuối cùng, anh quỵ xuống, ôm đầu, cả người run lên không thành tiếng.
________________________________________
12
Tôi nói được thì làm được.
Những ngày sau đó, tôi không nói với anh một câu nào.
Mọi nền tảng mạng xã hội, tôi xóa sạch, chặn hết.
Đồ má.
Ban đầu còn tưởng mình dứt khoát lắm.
Chỉ là thỉnh thoảng nhìn thấy bóng lưng anh, tim lại nhói nhói.
Chắc là tức quá đấy.
________________________________________
13
Năm năm sau.
Sếp mới của công ty là một người rất kỳ lạ.
Xuất hiện – biến mất như ma.
Hầu như không ai thấy rõ mặt thật.
Mấy người từng gặp thì bảo trông được phết, nhưng tính cách lại cực kỳ lạnh lùng, xa cách, hay trừ lương nhân viên.
Đi team building thì lại thích dẫn mọi người đi ăn đồ nướng.
Mỗi tuần một lần.
Tới mức cả team ăn nướng phát sợ.
Mấy cửa hàng nướng quanh đây bị bọn tôi quét sạch không sót.
Phòng tôi rên rỉ cả lượt.
Tôi đánh liều nhắn tin cho sếp.
【Sếp ơi, sếp có online không ạ~】
“Mai Nói Cũng Được”: 【Có.】
?
Cái tên này nghe quen dữ ta?
Thôi kệ, trùng tên thì nhiều người trùng.
Tôi mạnh dạn gửi thêm:
【Sếp iu quý, tuần sau team mình ăn gì ạ?】
Mai Nói Cũng Được: 【Đồ nướng.】
Tôi: “!”
【Sếp, hay là mình đổi món được không ạ? Mọi người sắp nôn ra khói rồi.】
Mai Nói Cũng Được: 【…Cậu còn thích ăn gì nữa?】
?
Câu này nghe… hơi sai sai…
【Ừm… bên này có nhà hàng Ý mới mở, chắc là ổn…】
Mai Nói Cũng Được: 【Được, vậy đi chỗ đó.】
Tôi mừng rớt nước mắt:
【Cảm ơn sếp! Lạy sếp ba cái luôn.jpg】
Tôi chụp màn hình gửi vào group “không có sếp”.
Bên dưới toàn một hàng ngón tay cái tung hoa.
Thế là…
Chúng tôi lại ăn món Ý suốt bốn tuần liên tiếp.
Đồng nghiệp nằm vật ra ghế thở dốc: “Sếp này có bị gì không vậy?”
“Hay là cố tình hành tụi mình á?”
Rồi quay sang nhìn tôi chằm chằm: “Tranh Tranh à…”
Tôi lắc đầu: “Đừng nhìn tôi, tới lượt người khác rồi…”
Vừa quay lại.
Cả đám trừng mắt sáng rực nhìn tôi.
“Thôi được rồi…”
Tôi lại gồng mình nhắn cho sếp:
【Sếp, còn đó không?】
Mai Nói Cũng Được: 【Sao? Không thích món Ý nữa hả? Vậy cậu còn thích ăn gì?】
Mắt tôi sáng rỡ:
【Chuẩn luôn sếp ơi! Đừng ăn hoài một chỗ nữa.】
Mai Nói Cũng Được: 【Được, vậy sau này cậu chọn, đặt xong cứ báo tôi. Tôi lo phần liên hệ.】
Tôi đặt điện thoại xuống.
Thở phào.
Xem ra sếp cũng đâu đến nỗi lạnh lùng như đồn đâu ha.
14
“Cả phòng chú ý một chút nha.” Trưởng phòng mang giày cao gót bước vào, giọng rõ ràng:
“Sếp mới trước đây bận dự án nên chưa lộ mặt, từ hôm nay dự án đã kết thúc, anh ấy sẽ chính thức gia nhập gia đình nhỏ của chúng ta, cả phòng cùng hoan nghênh nào!”
Nói rồi tự mình vỗ tay trước.
Tôi vừa vỗ tay vừa ngó nghiêng.
Trông thế nào nhỉ?
Cửa phòng bị đẩy ra.
Một người đàn ông có gương mặt sắc lạnh bước vào.
Sống mũi cao, đeo kính gọng vàng.
Đôi chân dài được quần âu may đo ôm sát tôn dáng.