1
Tôi đang cặm cụi làm việc tại quán cà phê thì bất ngờ có hai người đàn ông mặc đồ đen đến tìm, tự xưng là luật sư.
Họ nói với tôi rằng, tôi thực ra là con gái ruột của người giàu nhất thành phố này.
“Cô Lâm Tiểu Uyển, chúng tôi là luật sư đến từ Văn phòng luật Chính Đạo.”
“Nhận ủy thác từ thân chủ, chúng tôi sẽ tiến hành một bài kiểm tra dành cho cô. Nếu vượt qua, cô sẽ được trở về gia tộc của cha mẹ ruột và trở thành đại tiểu thư của gia đình.”
Tôi vốn đã biết mình là con nuôi, cũng từng mơ mộng về ngày được cha mẹ ruột tìm lại.
Nhưng kiểu bánh từ trên trời rơi xuống như thế này thì thật sự không dám tưởng tượng.
Người giàu nhất thành phố?
Có phải là ông Lý gì đó sở hữu tập đoàn khổng lồ, trải dài từ dược phẩm, bất động sản, tài chính đến hàng tiêu dùng?
Đừng đùa.
Tôi nhìn hai người trước mặt với vẻ mất kiên nhẫn.
“Kiểm tra gì cơ? Tiêu hết một trăm triệu? Hai người đang đóng phim Tỷ phú mất trí nhớ à?”
“Đi nhanh đi, tôi còn phải làm việc.”
Hai người họ không hề biểu lộ cảm xúc, nét mặt dửng dưng như tượng gỗ.
Nhưng đúng lúc tôi quay người định rời đi, điện thoại bất ngờ rung lên.
Một tin nhắn mới đến:
【Ngân hàng Trung Quốc】“Tài khoản có đuôi 6021 đã nhận được khoản chuyển khoản 1.000.000,00 tệ. Số dư hiện tại: 1.000.334,72 tệ.”
Tôi kinh ngạc quay phắt lại nhìn hai người kia.
Vị luật sư cao gầy hơn đưa tôi một bản hợp đồng.
“Một triệu tệ đã được chuyển vào tài khoản của cô. Trong vòng 24 giờ phải tiêu hết.”
“Chỉ được dùng cho chi tiêu cá nhân. Không được tặng, không được mời người khác, không được phung phí, không được đầu tư tài chính hay mua bất động sản.”
“Số tiền này bất kể cô tiêu hết hay không, bên chúng tôi cũng sẽ không thu hồi.”
“Đây là bài kiểm tra đầu tiên mà cha mẹ ruột muốn dành cho cô.”
Tôi trừng to mắt, vẫn không thể tin nổi.
“Cô Lâm, cô còn lại 23 giờ 59 phút. Xin giữ lại tất cả hóa đơn hoặc biên lai cho mỗi giao dịch.”
“Bây giờ cô có thể ký tên rồi.”
Ký tên là có thể tiêu một triệu thoải mái?
Lừa đảo hay không mặc kệ, dù là ngân hàng chuyển nhầm tôi cũng chẳng trả lại!
Huống hồ lần này là người ta chủ động chuyển tiền!
Tôi cầm bút lên, nhanh chóng ký tên lên bản hợp đồng.
“Giao dịch thành công!”
2
Luật sư vừa rời đi, quản lý quán liền xuất hiện bên cạnh tôi.
“Lâm Tiểu Uyển, hai bàn bên kia còn chưa dọn, cô đứng ngây ra đấy làm gì?”
Tôi sực tỉnh, vội vàng đáp: “Vâng ạ, em làm ngay!”
Tôi tính nhẩm, một triệu tệ, mua vài cái túi, một chiếc đồng hồ là hết. Tan ca đi mua vẫn kịp.
Lỡ đâu là trò lừa gạt gì đó, ít ra vẫn còn giữ được công việc này.
Nhưng ngay lúc tôi xoay người định đi dọn dẹp thì bị ai đó thô bạo đạp một cú, cả người chúi về trước, bụng đập mạnh vào góc bàn.
“Đi đứng không ra gì, loại nghèo rớt mồng tơi bị cha mẹ ruồng bỏ như cô tới quán chúng tôi làm gì? Mặt dày thật đấy!”
Quản lý nữ đứng một bên, lạnh lùng châm chọc.
Trước đây có lần khách phàn nàn món tráng miệng không ngon, tôi sợ bị đánh giá xấu nên chủ động đề nghị đổi món khác.
Thế nhưng chị ta lại gằn giọng: “Tráng miệng của quán chúng tôi là loại cao cấp nhất, có lẽ vị khách chưa quen khẩu vị.”
Kết quả là bị khách đánh giá 1 sao, chỉ đích danh rằng quản lý cao ngạo, phục vụ tệ, còn khen tôi vài câu trong phần nhận xét.
Chị ta bị trừ tiền thưởng, từ đó ghi hận tôi trong lòng.
Biết tôi là trẻ mồ côi được nhận nuôi, lại từ vùng nhỏ lên thành phố, nên luôn lấy chuyện đó ra làm nhục tôi.
Tôi quay lại, ánh mắt không rời khỏi chị ta.
“Tôi đến đây để làm việc!”
Chị ta khinh khỉnh cười nhạt:
“Cái vòng này đâu phải cô muốn chen vào là chen được. Tôi chờ xem cô chịu đựng được bao lâu.”
Tôi đột nhiên chẳng còn muốn nhịn nữa.
Tháo đồng phục, ném sang một bên.
“Vậy thì chiều theo ý chị, tôi không chịu nữa. Tôi nghỉ việc — ngay bây giờ!”
Chị ta cười ha hả: “Tốt quá, khỏi tiễn!”
Vừa nói vừa cầm áo đồng phục của tôi, định tiễn tôi ra khỏi quán bằng ánh mắt.
Nhưng tôi không bước đi, mà quay lại ngồi xuống một bàn trống, chân vắt chéo đầy thảnh thơi.
Tôi nhìn thẳng chị ta, nói lớn:
“Phục vụ, cho tôi gọi món.”
Sắc mặt chị ta lập tức sầm xuống.
Mấy đồng nghiệp bên cạnh đều đứng xem trò vui.
Tôi nghiêm mặt hỏi: “Phục vụ, chị không hiểu tiếng người à?”
Chị ta cười lạnh, vẻ mặt hả hê:
“Đến ngay đây.”
Quán này nổi tiếng với các món tráng miệng đắt đỏ, đặc biệt vào buổi chiều toàn giới quý cô lui tới.
Chắc chị ta tưởng tôi sắp bẽ mặt vì tiêu hoang.
Tôi nhìn thẳng chị ta, lần lượt gọi món:
“Cho tôi một ly cà phê Saint Helena đắt nhất quán, thêm toàn bộ các món tráng miệng khác, mỗi thứ một phần.”
Ngả người ra ghế, bình thản nói:
“Thế nhé, mang hết lên đi.”
Chị ta nheo mắt:
“Lâm Tiểu Uyển, từng đó bằng cả tháng lương của cô đấy, đừng để rồi hối hận.”
Tôi cười nhạt:
“Phục vụ mà quản chuyện hơi xa rồi đấy.”
Chị ta mang máy POS ra, nói dằn mặt:
“Tổng cộng 3.600 tệ. Mời thanh toán trước.”
“Quán này đổi sang thu tiền trước à? Có cái tiệm nào quê mùa thế không?”
Bình thường vẫn trả tiền khi rời quán, rõ ràng chị ta cố tình làm khó.
“Cô thì khác. Lỡ cô chạy mất, tôi lấy gì mà bồi thường? Nếu không trả tiền trước, tôi không mang món lên đâu.”
Tôi gật đầu, mỉm cười:
“Cũng được.”
Rút điện thoại, quét mã thanh toán.
【Ngân hàng Trung Quốc】“Tài khoản có đuôi 6021 vừa tiêu 3.600 tệ. Số dư hiện tại: 996.734,72 tệ.”
Phiền thật.
Vẫn còn nhiều quá.
Thấy tôi thực sự thanh toán, sắc mặt quản lý bắt đầu trở nên khó chịu:
“Lâm Tiểu Uyển, cô làm vậy có đáng không? Vì sĩ diện mà tháng sau khỏi đóng tiền nhà.”