Lư Diên Khâm không ngại ngùng, trước mặt trưởng bối còn véo má ta một cái: “Để ta đi xin phép Đoạn gia.”
Mặt ta đỏ rực, vẫn không quên trêu lại: “Ta không muốn chờ lâu đâu.”
Trên đường về, ta hỏi mẫu thân: “Sao mẫu thân và Lư phu nhân biết được chuyện ấy?”
Mẫu thân thản nhiên thừa nhận: “Chúng ta có đi theo xem.”
Không ngờ người vốn đoan trang nghiêm nghị như mẫu thân lại học thói nghe trộm qua vách.
Thấy ta ngỡ ngàng, mẫu thân vội đẩy trách nhiệm: “Là Lư phu nhân lo nên nhất định kéo ta theo, ta cũng chẳng rảnh từ chối.”
Ta tái mặt, vội hỏi: “Xem bao lâu rồi?”
“Một lát thôi, tới lúc hai đứa hôn môi, chúng ta liền rút lui.”
Ta lại thấy choáng váng. Thì ra Lư phu nhân cười như vậy là vì đã chứng kiến…
Cảm giác xấu hổ tràn về, ta núp vào lòng mẫu thân giả vờ than vãn: “Ai bảo hai người đi xem, bây giờ con làm gì còn mặt mũi gặp ai nữa.”
Mẫu thân thở dài, chọc: “Đừng giả vờ, con cũng không thấy xấu hổ lắm. Các con trẻ tuổi, ta và Lư phu nhân còn chưa kịp chúc mừng mà đã đỏ mặt thay con.”
Ta cau mày: “Thôi mẫu thân đừng nói nữa.”
18
Hôn lễ của ta và Lư Diên Khâm ấn định vào mùa xuân năm sau, Lư phu nhân và mẫu thân hồ hởi chuẩn bị lễ vật.
“Còn nhớ không? Hồi đó Đình Tuyết lén nhìn Khâm Nhi tắm, Khâm Nhi thiếu một chiếc răng, khóc mù cả mũi.” Lư phu nhân kể, ta thấy Lư Diên Khâm xấu hổ liền can: “Mẫu thân…”
Lư phu nhân vội ngắt lời: “Mẫu thân gì chứ, người lớn nói chuyện, trẻ con tránh sang chỗ khác chơi.”
Nhìn cảnh Lư Diên Khâm muốn nói mà cười nhịn lại, ta khẽ mỉm cười.
Mẫu thân cũng khẽ che miệng cười: “Đương nhiên nhớ chứ, khi ấy ta còn đùa rằng Đình Tuyết phải chịu trách nhiệm làm nàng dâu nhỏ cho Khâm Nhi, ai ngờ hai đứa lại ngang bướng như hai con la non.”
Lư phu nhân thở dài, khen: “Thật ra bây giờ đã được an bài, ta đã bảo hai đứa là oan gia mà lại có duyên số.”
Ta và Lư Diên Khâm trao nhau nụ cười, cảm thấy cảnh tượng ấm áp lạ thường.
Không khí tốt đẹp chỉ thoáng chốc, Lư phu nhân chợt quay sang mẫu thân rồi nói câu gây sốc: “Này, hồi đó Đình Tuyết có hỏi bà là sao Khâm Nhi và nó khác nhau chỗ mông không?”
Ta: “!! …”
Lư Diên Khâm: “… Mẫu thân!”
Nhìn hai bà già che miệng cười, Lư Diên Khâm kéo ta bỏ chạy: “Đi thôi, ta không ở đây nữa, ta dẫn nàng đi chơi.”
Ngồi trên xe ngựa, hai đứa nhìn nhau.
Lư Diên Khâm bật cười: “Ta hỏi thật, sao nàng lại hỏi chuyện đó dễ dàng như vậy?”
Ta đỏ mặt quay đi, ấp úng: “Ta không hỏi, chắc chắn là chàng hỏi trước.”
“Không đúng, ta chưa hề nhìn… ” Giọng Lư Diên Khâm dần nhỏ đi, ta quay lại thì thấy mặt hắn đỏ bừng.
Thấy ta nhìn, hắn bẽn lẽn: “Nhìn gì thế, nhìn nữa ta sẽ hôn nàng đấy.”
Ai bị đe dọa? Ta hất ngực nghênh chiến: “Thế thì hôn đi!”
Hắn lặng lẽ nhìn ta, nuốt nước bọt: “Thật sự… có hơi muốn hôn một chút.”
Thấy hắn tiến lại gần, ta vung tay tát nhẹ lên má hắn: “Lư Diên Khâm, đã hứa là không được hư người rồi.”
Lư Diên Khâm: …
19
Sau khi hôn lễ được định, vì công vụ, Lư Diên Khâm phải quay lại Tùy Châu, nói chỉ mười ngày sẽ trở về.
Không ngờ chuyến đi ấy kéo dài mãi, tận sát ngày thành thân mới thấy hắn quay lại.
Trong thư, hắn chỉ nói bình an, nhưng lòng ta vẫn thấp thỏm bất an.
Quả nhiên khi trở về, cánh tay phải của hắn quấn băng vải dày, còn treo cố định lên cổ.
Sợ ta giận, hắn cứ cười toe toét, lộ cả hàm răng trắng bóng.
Ta đau lòng không chịu nổi, nhào tới ôm hắn, khóc nức nở: “Lư Diên Khâm, chàng bị sao vậy? Có đau không?”
“Không sao đâu~” Hắn xoa đầu ta, cười nhẹ: “Chỉ là vết thương nhỏ, không cản ta rước nàng qua cửa.”
Nhưng đây đâu phải vết thương nhỏ, tay đã gãy rồi, ít nhất cũng phải một tháng mới hồi phục được phần nào.
Lúc này ta mới biết hắn bị thương khi ra trận.
“Chàng chẳng coi trọng ta chút nào cả!” Ta giận hắn giấu ta chuyện này, quay đầu lau nước mắt.
“Sao lại không coi trọng nàng!” Hắn luống cuống đi vòng ra trước, giải thích: “Ta đâu ngờ bọn Tây Nhung lại đánh úp, cũng không nghĩ tới mình sẽ bị thương. Lúc đau gần chết, ta chỉ nghĩ đến nàng thôi.”
Lòng ta càng thêm nghẹn, chẳng muốn đáp lại.
Hắn bèn chu môi năn nỉ: “Nào, hôn ta một cái, ta sẽ đỡ ngay. Tuyết Tuyết, hôn ta đi mà.”
Thấy dáng vẻ nũng nịu ấy, ta bật cười. Nào ngờ cười xong lại phì ra một bong bóng mũi.