4
Hôm sau, tài xế chở bọn tôi đến trường.
Vừa bước vào lớp, tôi đã thấy Trần Cảnh Xuyên ngồi ở dãy bàn cuối, nhìn tôi với vẻ khiêu khích:
“Con nhà quê từ đâu chui ra thế?”
Các bạn xì xào bàn tán, nghe nói tôi thậm chí chưa học hết cấp ba mà lại học cùng lớp với họ, quả là mất mặt họ lắm.
Giang Thanh Nhã bĩu môi đứng dậy:
“Cảnh Xuyên, cậu ấy là chị của tớ, cậu không được nói thế.”
“Thanh Nhã, bọn tớ biết rồi. Cảnh Xuyên bảo ngày đầu tiên cậu ta đến đã lấy nhện dọa cậu. Là do cậu hiền quá đấy.”
Vài nữ sinh đứng lên hùa theo, hốc mắt Thanh Nhã lập tức đỏ lên:
“Chu Vi, tớ… Thôi quên đi, cậu ấy không cố ý đâu.”
Cô ta nhỏ giọng nói gì đó không rõ, rồi bật khóc. Cả lớp phẫn nộ quay ra nhìn tôi:
“Thanh Nhã, đừng sợ, bọn tớ đã chuẩn bị quà bất ngờ cho cậu ta rồi.”
“Này, đồ nhà quê, chỗ ngồi của mày đây, ngồi xuống đi.”
Tôi liếc chiếc bàn phía trước, đưa tay mở nắp. Quả nhiên bên trong có cả ổ chuột, vừa mở bàn ra là lũ chuột kêu chít chít chạy tán loạn.
“Ha ha ha, nhìn cậu ta kìa—”
Nhưng họ chẳng cười được lâu.
Tôi tung một cú đá lật ngược cái bàn, lũ chuột xồ ra, bò về phía mấy cô nàng trêu chọc ác nhất.
Tiếng cười chuyển thành những tiếng thét chói tai điên cuồng.
Có con chuột chui vào ống quần của Chu Vi. Cậu ta gần như phát điên, lăn lộn khắp sàn, tìm cách lôi nó ra.
Vậy mà đám chuột lại đồng loạt né tránh một người.
Tôi ngẩng đầu, bắt gặp vẻ mặt hoảng sợ của Trần Cảnh Xuyên.
Ô hô, thú vị ghê. Trên người Trần Cảnh Xuyên cũng có cổ trùng.
5
Cả lớp rối tung rối mù, thì ở hàng ghế cuối, có một nam sinh vốn đang gục đầu ngủ. Cậu ta đứng dậy, gõ gõ xuống mặt bàn. Âm thanh không lớn, thế mà cả phòng học đột nhiên im bặt một cách kỳ lạ, đến Chu Vi đang gào rú cũng phải bịt miệng.
“Ai ồn ào vậy?”
Một tay cậu đút túi quần, uể oải ngẩng đầu lên, hàng lông mày sắc như dao, trông lạnh lùng đến lạ.
Mọi người đồng loạt chỉ về phía tôi, Thanh Nhã lí nhí:
“Kỷ Khang, xin lỗi nhé. Hôm nay là ngày đầu chị tớ đến lớp, chị ấy không cố ý quấy rầy cậu đâu.”
Kỷ Khang nhướn mày, sải bước dài đi về phía tôi. Cậu ta đứng trước mặt, cao hơn tôi cả một cái đầu, nhìn xuống đầy áp lực:
“Tôi đếm đến ba, tự biến đi.”
“Một—”
Mọi người đều hả hê nhìn tôi, tình hình không mấy khả quan.
Bản năng mách bảo tôi rằng người này không dễ động vào. Hôm đầu tiên đến lớp, có lẽ tôi nên nể mặt cậu ta một chút.