16
Sau này, ta mới hiểu.
Tần Yến người này, không kính thần phật, không màng thiện ác.
Nhưng hắn lại có đạo của riêng mình.
Hắn khoác lên mình một lớp da Diêm Vương, là để bước vào địa ngục.
Triều đình loạn lạc, quá nhiều thế lực tranh giành.
Hắn thấy không vừa mắt, liền dùng giết chóc để ngăn chặn giết chóc, dùng thủ đoạn gian trá để trừ gian diệt nịnh, với những linh hồn tham lam, ghê tởm kia không đội trời chung.
Những người hắn giết, không một ai là thứ tốt lành.
Tất cả đều là yêu ma quỷ quái mà hắn lôi ra.
Những con quỷ đó đã hại ta, cũng đã hại người khác.
Chỉ là, chúng đều khoác lên mình lớp da giả nhân giả nghĩa.
Cho đến cuối cùng.
Hắn bị ngàn người chỉ trích, cũng chỉ cười lạnh một tiếng, không quan tâm.
Dù sao từ nhỏ hắn đã quen với sự mắng nhiếc.
Dù sao hắn vốn không phải người tốt lành gì.
Ta chạy đến xung hỉ cho Tần Yến nhưng đã quá muộn.
Hắn nằm trên giường bệnh, ngủ mãi không tỉnh, cho đến khi trút hơi thở cuối cùng, cũng không thể nhìn thấy ta mặc áo cưới vì hắn.
Ta hôn lên đôi môi lạnh ngắt của hắn, khóc lóc nói với hắn vô số lần xin lỗi.
Lúc đó.
Ta rất mong, trên đời có quỷ, quỷ đến gặp ta.
17
Trên đường về phủ, ta ngẩn ngơ.
Tô Tự gọi ta hồi hồn:
“Tỷ tỷ, tên bẩn thỉu nhà họ Tần đó không bắt nạt tỷ chứ?
“Hắn ở kinh thành tiếng tăm không tốt lắm đâu.
“Thái tử ca ca hình như không thích tỷ ở cùng tên bẩn thỉu nhà họ Tần đó, tỷ vẫn nên cẩn thận thì hơn.”
Ta nhìn Tô Tự, rất muốn nói với nó——
Kiếp trước nó đã chết trong tay thái tử ca ca mà nó tin tưởng nhất.
Mà người ngàn dặm xa xôi chạy đến thu xác cho nó, chính là tên bẩn thỉu nhà họ Tần mà nó khinh thường.
Có lẽ thấy sắc mặt ta không vui, Tô Tự cuối cùng cũng thu liễm lời nói, cẩn thận nhìn ta:
“Tỷ tỷ, tỷ không vui sao?”
Ta dẫn dắt hỏi ngược lại:
“Nếu sau này, ta và thái tử trở mặt thành thù, A Tự, đệ chọn ai?”
Tô Tự ngẩn ra:
“Sao tỷ lại có thể trở mặt thành thù với thái tử?”
Ta vén rèm nhìn dòng người qua lại ngoài cửa sổ xe ngựa:
“Hoàng cung nguy hiểm, Đông cung càng hỗn loạn.
“Đó là nơi ăn thịt người, thái tử ca ca của đệ, đã bị ăn mất rồi.”
Tô Tự nhìn ta đầy ẩn ý:
“Tỷ tỷ chẳng lẽ biết được nội tình gì, không muốn gả cho thái tử ca ca nữa sao?
“Cha còn nói đợi đến tháng sau tiệc Trung thu, hoàng thượng sẽ ban chỉ hôn cho hai người.”
Ta cười lạnh:
“Yên tâm, đạo chỉ này sẽ không còn rơi vào tay ta nữa.”
Vụ ám sát trong buổi đi săn xảy ra trước tiệc Trung thu.
Kiếp trước, là Tần Yến dùng mọi thủ đoạn phá hỏng hôn sự của ta và thái tử.
Lần này, ta tự mình phá.
18
Về đến phủ Thái phó, nha hoàn nói với ta rằng Tô Minh Nhan đã bị cha phạt quỳ ở từ đường.
Nghe nói còn đánh vào tay nàng ta, ba ngày không cho ăn cơm, chỉ cho uống nước trà.
Tô Minh Nhan vốn về phủ sớm là để chiếm tiên cơ, diễn trò kẻ ác cáo trạng trước.
Đáng tiếc, ta đã dám ở lại Tần phủ, tất nhiên đã chuẩn bị đầy đủ.
Ta tuy người chưa về phủ nhưng tin tức đã nhờ thư đồng của Tô Tự truyền đến tai cha mẹ trước một bước.
Thậm chí cả lời Tô Minh Nhan tự giải thích, cắn ngược ta, ta cũng sai thư đồng học thuộc trước rồi nói cho họ nghe.
Ta hiểu rõ bản lĩnh của Tô Minh Nhan.
Cho nên, Tô Minh Nhan về phủ, khóc lóc, giả vờ vô tội yếu đuối, biện bạch một hồi, cha ta không những không tha thứ, ngược lại còn phạt nàng ta nặng hơn.
Mẹ ta nghe nói ta bị Tô Minh Nhan hạ độc, sợ ta bị thương.
Bà đích thân trông chừng ta uống hết canh bổ, lại đuổi hết nha hoàn đi, đợi trong phòng không còn ai, mới ôm chặt lấy ta, đau lòng mắng:
“Ta thật lòng thật dạ đối xử với nha đầu kia, ai ngờ lại nuôi ra một con sói mắt trắng!
“Tên công tử nhà họ Tần kia là loại danh tiếng gì? Nó dám hạ thuốc con, nhét con lên giường hắn! Lỡ như…”
Mẹ ta càng nói càng kích động, ta sợ câu tiếp theo bà sẽ mở miệng mắng Tần Yến, vội vàng trấn an ngăn lại, nói vài câu may nhờ Tần Yến giúp đỡ.
Mà mẹ ta nghe xong, trọng điểm lại đặt ở——
“Tên Tần Yến kia cũng lạ, người ngoài không phải đều nói nó là tên bẩn thỉu phóng đãng sao? Sao nó lại giúp con?”
Ta cười nhẹ:
“Cho nên, nghe thì không bằng thấy.”
Chỉ là…
Loại thuốc Tô Minh Nhan hạ cho ta không mạnh nhưng hậu quả lại rất lớn.
Kiếp trước Tần Yến đã dạy ta cách áp chế thuốc mạnh trong cơ thể nhưng ta học nghệ không tinh.
Hôm đó ta tuy không sao nhưng ai ngờ từ ngày hôm sau, ta lại liên tục phát sốt.
Trong cơn mơ màng, ta luôn không phân biệt được là đang tỉnh hay đang ngủ, là kiếp trước hay kiếp này.
Mờ mờ ảo ảo, ta nghe được rất nhiều âm thanh——
19
Có đại phu đến bắt mạch cho ta.
Có tiếng thở dài của cha.
Có tiếng khóc nức nở của mẹ.
Còn có người ở bên giường, nắm lấy tay, giọng điệu ôn nhu gọi tên ta.
——Là thái tử Dung Ngọc, hắn đến thăm ta.
Ta vừa nghe thấy giọng hắn, lại nhớ đến rất nhiều hình ảnh.
Ta nhìn thấy thi thể chết thảm của A Tự.
Nhìn thấy mẹ sau khi biết tin A Tự chết thì trở nên ngây ngốc.
Nhìn thấy cha già quỳ trước mặt Dung Ngọc, cầu xin hắn nương tay, ít nhất hãy tha mạng cho ta và mẹ.
Kiếp trước, Dung Ngọc dựa vào sự ủng hộ của Tô gia ta để thanh trừng hầu hết đối thủ.
Nhưng cuối cùng lại chê Tô gia công cao lấn chủ.
Hắn nhân lúc hoàng thượng bệnh nặng, lấy danh nghĩa thái tử giám quốc mà nắm quyền.
Lúc đó, Tần Yến đã là thủ phụ trẻ tuổi nhất của Giang quốc.
Chỉ là hắn ba ngày hai bữa không vào triều, có vẻ rất lười biếng.
Rất nhiều người mắng hắn coi thường thái tử, không tôn trọng hoàng quyền.
Thực ra những người đó mắng không sai, hắn đúng là coi thường thái tử.
Nhưng đó không phải là lý do hắn không vào triều.
Hắn chỉ vì sắp chết, độc phát càng ngày càng thường xuyên, mới thường xuyên đóng cửa phủ nghỉ ngơi.
Thái tử tiếng tăm ngày càng cao, Tần Yến lại càng ít lộ diện.
Hắn dần dần không để Tần Yến vào mắt.