01
Vào năm nhà nghèo đến mức không có gì để ăn, ta đã bị bán vào Tiêu phủ làm tỳ nữ.
Ta tình nguyện bị bán.
Phụ thân ta ngã gãy chân và nằm liệt trên giường. Đệ muội còn nhỏ dại, thân thể mẫu thân lại yếu ớt không gánh vác nổi gia đình.
Năm lượng bạc đổi lấy mạng sống của cả nhà bốn người, quả thực rất đáng.
Bà mai khen ngợi dung mạo của ta, còn bẻ miệng ta ra xem thử:
"Răng đều tăm tắp, nhà các ngươi đúng là có vận may lớn, con bé này sắp được hưởng phú quý rồi."
Ta nhìn ba chữ lớn trên tờ khế ước bán thân mỏng dính:
"Lâm Duy Hạ."
Sau đó, ta ấn ngón tay xuống.
Ta sinh ra vào tháng tư, phụ thân từng đổi một miếng thịt lợn để nhờ thầy đồ trong thôn đặt cho ta một cái tên.
"Tứ nguyệt duy hạ, lục nguyệt tồi thử."
Bà mai đưa bạc cho mẫu thân ta rồi dẫn ta bước lên xe bò.
"Không được mang tỷ tỷ đi!"
Đệ đệ năm tuổi lao tới, thằng bé ôm chặt lấy chân ta.
Ta móc ra một viên kẹo mạch nha đã hơi chảy nước được bọc trong giấy dầu và đưa cho nó:
"Nghe lời nào, ở nhà chăm sóc phụ mẫu và muội muội, tỷ tỷ sẽ nhanh chóng trở về thôi."
Mẫu thân ôm lấy ta khóc không thành tiếng:
"Con ngoan, chờ mua được thuốc cho phụ thân con, chờ gia cảnh tốt hơn, phụ mẫu nhất định sẽ chuộc con về."
Ta gật đầu thật mạnh, bà mai quay mặt đi không dám nhìn.
Bà đã quen với cảnh sinh ly nên chỉ biết thở dài:
"Chưa từng nghe cặp phụ mẫu nào còn nghĩ tới chuyện chuộc nhi nữ về."
Ta biết điều đó, nhưng phụ mẫu ta yêu thương ta.
Chỉ tiếc, thế đạo này không muốn để con người được sống yên ổn.
02
Sau khi vào Tiêu phủ, cuối cùng thì ta cũng được ăn no.
Ta học cách sinh tồn trong chốn đại viện thâm sâu, thân thiết gọi các tỳ nữ khác là tỷ muội và sống hòa đồng một chỗ.
Chẳng bao lâu sau, chúng ta được cho một cơ hội - tiểu thư muốn chọn tỳ nữ đồng tuổi làm nha hoàn thân cận.
Giữa một đám tỳ nữ mặt mày vàng vọt, thân thể gầy gò thì tiểu thư đã khen tay ta vừa thon vừa đẹp.
Ta ngỡ rằng những ngày tốt lành của ta đã tới.
Các tỳ nữ xung quanh nhìn ta với ánh mắt ngưỡng mộ.
Nhưng bỗng dưng bụng ta đau lại quặn, sắc mặt trở nên tái nhợt, ta vội vàng thưa với quản sự rằng cần mình phải đi vệ sinh.
Chưa kịp để quản sự đồng ý thì ta đã không nhịn được mà bị mất mặt ngay trước mặt tiểu thư.
Tuy không có mùi nhưng lại có âm thanh vang lên.
Làm điều này trước chủ nhân là hành vi vô cùng thất lễ.
Quản sự vội vã xua ta đi, sợ nhiễm phải thứ gì không sạch sẽ.
Ta nhìn thấy tỳ nữ cùng phòng với ta - Tần Di, nàng ta khẽ nhếch môi cười.
Buổi sáng, nàng ta vui vẻ chia cho ta một miếng điểm tâm tinh xảo và nói:
"Duy Hạ, đây là do mẫu thân ta làm, ngươi nếm thử đi."
Ta vội vàng cảm tạ.
"Ngươi đẹp thế này, tiểu thư nhất định sẽ chọn ngươi." Tần Di lại nói, "Đến lúc đó, đừng quên ta nhé."
"Nhất định không."
Về sau ta mới biết, trong điểm tâm có trộn đậu bà, Tần Di đã chia món đó cho mấy tỳ nữ có dung mạo xuất chúng, mà ta chỉ là một trong số đó.
Ta xuất thân từ thôn quê nghèo khổ nên chưa từng thấy những thủ đoạn âm hiểm trong hậu viện.
Rõ ràng đều là những tiểu cô nương mười tuổi, vậy mà đã có thể bày ra những mưu hèn kế bẩn như thế.
Tần Di là con nhà gia sinh, mẫu thân nàng ta làm quản gia trong Tiêu phủ đã nhiều năm, nàng ta từ lâu đã nhắm đến vị trí nha hoàn thân cận của tiểu thư.
Lúc ấy ta mới hiểu, ở hậu viện nhà quyền quý thì chặn đường người khác cũng là một tội lỗi.
03
Ta trở thành một tỳ nữ làm việc nặng nhọc.
Năm năm quét dọn trong hậu viện Tiêu phủ khiến lòng ta lạnh lẽo hơn cả phiến đá xanh.
Dẫu mỗi tháng đều nhịn ăn nhịn mặc để dành được chút tiền công, ta chưa bao giờ mua cho mình một chiếc trâm hay cây trâm ngọc, nhưng qua từng tầng quản sự bóc lột, tiền đến tay ta chỉ còn vài chục đồng xu ít ỏi.
Năm lượng bạc với ta mà nói, là một giấc mộng xa vời.
Tần Di trở thành nha hoàn thân cận của tiểu thư, suốt năm năm qua nàng ta luôn đề phòng nghiêm ngặt, chặn mọi con đường tiến thân của ta.
Ta cắn răng chịu đựng mà âm thầm mưu tính, đúng vào đêm mưa giúp Ngô bà tử ở nhà bếp chạy khắp nơi, cuối cùng cũng xin được một bình rượu thuốc.