Ta ngồi bên cầu rất lâu.
Thật sự không nghĩ ra Mã cử nhân rốt cuộc có ý gì.
Giữa trưa, khi hắn thốt ra câu nói ấy, trong đầu ta như có tiếng sét nổ vang, đến mức chưa đợi hắn nói hết, ta đã kéo hắn chạy ra ngoài.
Phải biết rằng, lão thái quân đâu phải tổ mẫu ruột của ta.
Ta thậm chí… đã ngủ với cháu trai của bà!
Nói thẳng hơn, nếu ta thực sự m.a.n.g t.h.a.i con của Khương Trục Dã, thì xưng một tiếng cháu dâu cũng chẳng quá đáng.
Huống chi giao tình giữa ta và Mã cử nhân còn chưa tới mức bàn chuyện cưới hỏi, sao hắn lại đột ngột đứng trước mặt lão thái quân, mở miệng nói muốn cưới ta?
“Chúng ta nói cho cùng mới chỉ gặp ba lần, chuyện hôn nhân đại sự, lang quân chớ nên vì nhất thời mà xúc động.”
Mã cử nhân lại cho rằng ta bị dọa sợ vì chuyện xảy ra quá bất ngờ, liền cười nói:
“Không phải ba lần.”
Lúc rời đi, hắn nói:
“Cẩm Tước Cô nương, ta thật lòng muốn cưới nàng. Trước khi ta lên kinh, nàng có thể cho ta câu trả lời bất cứ lúc nào.”
Thật đúng là gặp quỷ rồi.
Ta ngồi bên cầu đến lúc trời sẩm tối, ven sông từng nhà dần bốc khói bếp, bỗng nhiên toàn thân ta rùng mình một cái.
Luôn có cảm giác… có người đang nhìn trộm ta.
Theo phản xạ, ta quay sang bờ đối diện.
Giữa lúc trời tối chưa tối hẳn, không thấy gì cả.
Ta hơi sợ, vội vàng đi về nhà.
Mãi đến khi bước vào cửa, cảm giác bị dòm ngó kia mới biến mất.
Vừa gài then cửa, đã thấy Khương Tuế Tuế từ bếp đi ra.
Nàng vui mừng reo lên:
“Tổ mẫu, A tỷ về rồi, có thể ăn cơm rồi!”
Bữa cơm hôm ấy hiếm khi yên tĩnh.
Khương Tuế Tuế liếc ta rồi lại liếc lão thái quân, dường như nhận ra bầu không khí khác lạ, chỉ dám ôm bát cúi đầu ăn.
Ta cũng chưa nghĩ xong phải giải thích với lão thái quân thế nào về lời Mã cử nhân nói hôm nay.
Cuối cùng, vẫn là lão thái quân mở miệng trước.
“Đứa trẻ đó, ta nhìn ra, là người tốt.”
Ta ậm ừ đáp:
“Người đừng nghĩ nhiều, hắn là cử nhân lão gia, còn con là kẻ không hộ tịch, làm sao có thể đi cùng một đường.”
Lão thái quân chậm rãi nói:
“Khi trước, lúc tìm người cho nhị lang lưu hậu, con hí hửng chạy vào t.ử lao, sao khi ấy không thấy con nói thân phận không hợp?”
……
Một người là đi ăn của ngon vật lạ, một người là bị người khác coi như món ăn, tự nhiên… không giống nhau.
Nhắc đến Khương Trục Dã, lòng ta không khỏi chua xót.
Hắn không phải loại người bỏ mặc gia quyến mà vượt ngục.
Cũng không biết giờ này hắn ra sao.
Dẫu sao chúng ta cũng từng làm vợ chồng một đêm, nếu hắn còn sống, cớ sao không đến tìm tổ mẫu và muội muội của mình?
“Cẩm Tước.”
Lão thái quân trầm mặc một lát, ánh mắt hiền từ nhìn Khương Tuế Tuế đang nghiêng người trên giường bấm ngón tay, lời nói lại hướng về ta.
“Cẩm Tước, con nghe ta nói.”
“Ta sống đến chừng này tuổi, nhìn ra được… con là thích nhị lang.”
Ta cúi đầu, chỉ thấy bí mật giấu kín trong lòng bị vạch trần, mặt nóng ran.
Ta sao lại không biết mây bùn cách biệt.
Nếu không phải Khương Trục Dã gặp nạn, chút tâm tư hèn mọn này của ta, vốn dĩ không bao giờ thấy ánh sáng.
Có lẽ ta sẽ nhìn hắn cưới tiểu thư danh môn,
có lẽ ta sẽ gom đủ bạc mà đi tha hương.
Chỉ là khi thần minh ngã xuống, yêu tà tất sẽ rình rập.
Nghĩ lại cũng hổ thẹn —
ta chính là con tiểu quỷ không kìm được đầu tiên.
Không ngờ vẫn không thoát khỏi ánh mắt của lão thái quân.
Bà sẽ nghĩ gì về ta?
Một nữ nhân ti tiện, đã chạm vào cháu trai của bà, lại còn dây dưa không rõ với nam nhân khác?
Chỉ nghĩ đến khả năng ấy, tim ta đã loạn nhịp.
Nhưng lão thái quân điều hòa giọng nói, lại nói:
“Con là đứa trẻ tốt, ta biết.”
“Nhà họ Khương lần này gặp nạn, con hoàn toàn có thể bỏ đi một mình, vậy mà lại cố tình mang theo Tuế Tuế. Dù miệng thì nói suốt là sẽ bán nó đi, nhưng dọc đường này, con thà để mình đói khát, cũng không nỡ để nó chịu thiệt.”
Ta mơ hồ đoán được lão thái quân sắp nói gì, kinh ngạc ngẩng đầu.
Thần sắc bà rất dịu dàng, như đang nói một chuyện hết sức bình thường:
“Gã cử nhân kia, miễn cưỡng cũng xứng với con. Tuy kém nhị lang một chút, nhất là thân hình gầy gò như tờ giấy, thật sự là… thiệt cho con.”
“…!”
“Nếu con thích hắn, không cần bận tâm đến ta và Tuế Tuế. Lời hắn nói có lý — Lăng Châu không phải nơi ở lâu dài. Nay bên ngoài đã không còn động tĩnh gì, ta chuẩn bị dẫn Tuế Tuế trở về lão trạch.”
“Không thể ở bên nhị lang là do hắn không có phúc. Con còn trẻ, không cần phải thủ mãi bên một bà lão như ta, cùng một đứa bé… vĩnh viễn không lớn.”
08
Rời khỏi phòng của lão thái quân, tâm trí ta liền rối loạn như tơ vò.
Ngàn mối suy nghĩ quấn chặt vào nhau, không tìm được điểm khởi đầu, cũng chẳng thấy được hồi kết, chỉ nặng nề trĩu xuống trong lòng.
Ta hiểu rất rõ, đây là cơ hội tốt để ta đổi đời, bay lên cành cao hóa phượng hoàng.
Nghĩ lại cũng buồn cười, vậy mà ta vẫn còn do dự.
Chẳng biết đang làm cao cái gì nữa.
Ta ngồi dưới gốc cây quế trong sân một lúc, bỗng trong lòng thắt lại.
Cảm giác bị người ta dòm ngó lúc chạng vạng lại cuộn về, dọa ta nổi cả da gà. Ta không dám ở ngoài thêm, vội vàng quay về phòng mình.
Từ khi bị nhà họ Mã để mắt tới, tuy mấy hộ bị cướp mất y phục đều hiểu cho hoàn cảnh của ta, nhưng cũng chẳng ai dám giao việc mới nữa.
Không phải thức khuya vá áo, ta cũng lười thắp đèn, dứt khoát mò mẫm trong bóng tối mà lên giường.
Rất nhanh, ta nhận ra có điều không ổn.
Có tiếng thở.
Trong phòng có người.
Chân tay ta lập tức mềm nhũn, lại sợ kẻ gian nhắm tới phòng bên của lão thái quân và Khương Tuế Tuế, nên không dám kêu lên.
Hít sâu hai hơi lấy can đảm, ta quay đầu định lao ra ngoài.
Vừa xoay người, cổ tay đã bị nắm chặt.
Ta nhắm mắt, liều mạng há miệng c.ắ.n về phía sau.
Qua lớp vải, dường như ta c.ắ.n trúng bả vai người đó, chỉ nghe hắn hừ khẽ một tiếng. Âm thanh ấy khiến ta thấy quen tai, nhưng vẫn nghiến răng c.ắ.n mạnh hơn.
Không ngờ tay hắn lại từ cánh tay ta trượt xuống eo.
Một tay khác đỡ lấy lưng ta, dường như còn… giúp ta mượn lực.