1.
Khi nghe được tin ấy, ta đang ngồi dưới gốc cây, ngâm lá hoa thủy tinh, chuẩn bị làm bánh thủy tinh cho Tiểu Viêm, món mà nó thích nhất.
Cổ họng Tiểu Viêm hơi căng lại, nó dè dặt nhìn về phía ta.
“Tri Thu di di, nương thân… nương thân thật sự sẽ trở về sao?”
Rắc.
Hoa thủy tinh trong tay ta gãy lìa.
Ta nhìn Tiểu Viêm, khóe môi muốn cong lên, nhưng cuối cùng lại không sao cười nổi.
“Đúng vậy. Phụ thân con… phụ thân con sẽ đích thân đi đón nàng.”
Tiểu Viêm reo lên một tiếng, ném giỏ xuống đất rồi xoay người chạy thẳng về phủ.
“Nương thân sắp về rồi. Con phải chuẩn bị những thứ nàng thích nhất!”
Nó là một tiểu lang yêu lang thang, năm xưa được Yêu vương Lâm Uyên và Tố Tâm nhặt về.
Hai người cùng nuôi dưỡng nó tròn một năm, sau đó Tố Tâm rời yêu giới, đi xuống nhân gian.
Nhìn bóng lưng Tiểu Viêm hớn hở chạy đi, tim ta chợt nhói lên từng cơn.
Không ngờ ta nuôi dưỡng nó suốt hơn mười năm, lại không bằng một năm đầu tiên khi Tố Tâm còn ở bên.
Thậm chí cho tới bây giờ, nó vẫn chỉ gọi ta một tiếng di di.
Haiz.
Ta khẽ thở dài, cúi người nhặt lại những lá hoa thủy tinh rơi trên đất, bỏ vào giỏ.
Vị trí này vốn dĩ không thuộc về ta, ta còn đau lòng vì điều gì nữa.
Ngay từ ngày đầu tiên được đưa tới đây, ta đã biết rất rõ, bản thân chỉ là một kẻ thay thế.
Không phải sao.
Trở về phủ.
Tiểu Viêm hưng phấn đến mức tai và đuôi đều không giấu nổi.
Chiếc đuôi phía sau lắc qua lắc lại như một chiếc quạt.
Nó đứng chỉ huy đám hạ nhân thu dọn phòng ốc.
Thấy ta trở về, nó lập tức chạy tới, nắm lấy tay ta.
“Tri Thu di di, di di có rất nhiều bảo vật. Có thể chia cho nương thân một chút được không?”
“Nàng ở nhân gian nhất định đã chịu không ít khổ cực.”
Trong tay nó là viên minh châu ta yêu thích nhất.
Mười năm trước, Lâm Uyên đã tự tay lấy nó từ thân thể một thượng cổ yêu thú.
Viên châu ấy huyền ảo đến cực điểm, có thể biến hóa ra bất kỳ cảnh tượng nào người sử dụng mong muốn.
Núi non sông nước, sa mạc mênh mông, đều hiện ra chân thật như thể đang ở ngay trước mắt.
Tiểu Viêm nâng viên châu trong tay, nụ cười rạng rỡ.
“Khi nương thân còn ở yêu giới, nàng thường xuyên nhắc tới viên châu này.”
“Nàng rất thích nó. Di di, có thể cho nương thân được không?”
Ta mím chặt môi, bàn tay vô thức siết lấy vạt váy.
Giọng nói trầm xuống.
“Nhưng… đây cũng là bảo vật mà di di thích nhất.”
Khóe miệng Tiểu Viêm chùng xuống, đôi tai cụp lại, không vui mà đáp một tiếng.
“Nhưng vốn dĩ nó nên là của nương thân…”
“Di di chỉ là dùng đồ của nàng thôi…”
Giọng nó rất nhỏ.
Nhưng ta vẫn nghe thấy.
Tim ta nhói lên từng cơn, đau âm ỉ.
Nó nói không sai, ta vốn dĩ chỉ là kẻ thay thế.
Lúc định rời đi, ta từng nghĩ sẽ mang theo viên huyền châu này, giờ nghĩ lại, cũng chẳng còn cần thiết nữa.
Khi Lâm Uyên đi lấy huyền châu, trong lòng hắn nghĩ tới, hẳn cũng là Tố Tâm.
Ta khẽ cuộn chặt lòng bàn tay, gật đầu.
“Nếu nương thân con thích, vậy con cứ mang đi cho nàng đi.”
Đôi tai Tiểu Viêm lập tức dựng thẳng lên, nó reo một tiếng vui sướng, xoay người chạy đi ngay.
Trở về phòng, ta mới phát hiện có rất nhiều thứ đã biến mất.
Những tấm linh liệu thượng hạng, các pháp khí quý hiếm, đan dược cao cấp, đủ loại trân phẩm hiếm có.
Không còn lại thứ gì.