Tố Tâm đứng bên cạnh, vừa khóc vừa nói gì đó.
Ta không nghe rõ nàng nói gì, chỉ thấy mày Lâm Uyên dần dần nhíu lại.
Hắn nhét hai con gà quay vào tay ta, nói một câu gì đó, rồi cùng Tố Tâm bước vào trong phòng.
Rầm.
Tiếng cửa đóng sầm kéo ta trở về thực tại.
Hai con gà quay trong tay tỏa ra mùi thơm nồng nàn, vậy mà ta chẳng còn chút khẩu vị nào.
Ta ngẩng đầu nhìn về phía căn phòng kia.
Trên đó đã bị hạ kết giới.
Dù có muốn nghe, ta cũng chẳng còn cách nào nghe được nữa.
Ta cười khổ.
Có lẽ nàng đang kể lể những uất ức của mình thì phải.
Ta bước vào bếp, bày hai con gà quay ra đĩa.
Không hiểu vì sao, món gà quay vàng óng từng khiến ta thèm thuồng suốt mấy ngày qua, hôm nay nhìn lại lại thấy nhạt nhòa đến lạ.
Có lẽ là để hơi lâu rồi.
Ta vốn định xào thêm vài món cho khuây khỏa đầu óc.
Nhưng căn phòng kia giống như có sức hút vô hình, ánh mắt ta cứ không tự chủ mà dán chặt vào cánh cửa.
Lúc thì lửa quá to.
Lúc thì muối lại cho quá tay.
Món sở trường ngày thường cũng bị khét.
Ngay cả đĩa trái cây đã rửa sẵn, ăn vào cũng thấy đắng.
Chờ mãi, chờ mãi, cho đến khi trời sụp tối.
Món ăn nguội rồi lại được hâm nóng, vậy mà bọn họ vẫn chưa bước ra.
Ta ôm chặt lấy ngực.
Trái tim dường như cũng giống như hoàng hôn kia, đen kịt mà chìm xuống núi.
Trong lồng ngực chỉ còn lại cái lạnh của đêm tối.
Ha.
Ta chống đầu, mí mắt dần nặng trĩu.
Thật dày vò.
Ta rất muốn về nhà.
À không.
Nơi có Lâm Uyên… mới là nhà của ta.
Giờ đây, dường như ta đã không còn nhà nữa rồi.
8.
Lâm Uyên liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Những ngón tay hắn bực bội vuốt ve chiếc nhẫn trên tay.
Rất phiền.
Thật sự rất phiền.
Tố Tâm kéo hắn vào phòng, lải nhải không ngừng, nói rất nhiều điều.
Nhưng hắn không nghe lọt tai lấy một câu.
Trong đầu chỉ toàn là Tri Thu ở bên ngoài.
Nàng có ghen không.
Có phải giống như một con mèo nhỏ nổi giận, nhe nanh giương vuốt hay không.
Hình ảnh ấy hiện lên trong đầu hắn.
Dễ thương.
Thật sự rất dễ thương.
Hắn bật cười thành tiếng.
Tố Tâm đang dùng khăn tay lau nước mắt thì sững người lại.
“A Uyên, chàng cũng thấy ta rất buồn cười phải không?”
“Ta đều là bị Vương Uy lừa gạt cả. Hu hu hu. Nếu không thì… nếu không thì sao ta lại có thể bỏ mặc chàng được.”
Lâm Uyên bị cắt ngang suy nghĩ, chỉ cảm thấy phiền lòng hơn.
Hắn phất tay áo đứng dậy.
“Được rồi, ta biết rồi. Nếu không ra ngoài, Tiểu Viêm và Tri Thu sẽ đói mất.”
Thấy Lâm Uyên sắp mở cửa bước ra ngoài.
Tố Tâm nghiến răng, dậm chân, vội gọi hắn lại.