Nhưng Thẩm Hựu An xử lý nhanh đến mức khiến người ta kinh hãi.Anh ra lệnh chia người ra — một nhóm giữ nguyên trật tự hội trường,đồng thời tung tin ra ngoài:“Con trai Thẩm tổng bị ốm đột ngột, đã đưa đến bệnh viện kiểm tra.”
Ngắn gọn. Sạch sẽ. Không một kẽ hở.Không ai được phép biết rằng, đứa trẻ biến mất giữa trung tâm hội nghị.
Chúng tôi ngồi trong xe, chạy xuyên màn đêm.Tôi siết chặt hai bàn tay, lòng bàn tay ướt lạnh, nhịp tim như đánh trống trong lồng ngực.
“Sẽ không sao đâu, Niệm Hà.”Giọng anh khàn đi, nắm lấy tay tôi, nhưng lòng bàn tay anh cũng lạnh như băng.“Cô ta không dám làm hại Tiểu Duệ.Cùng lắm, chỉ muốn dùng nó để uy hiếp chúng ta.”
Tôi cười nhạt, tiếng cười run lên, khô khốc như nứt gãy:“Uy hiếp? Anh nghĩ cô ta muốn gì? Tiền… hay là anh?”
Câu hỏi rơi xuống, trong xe lập tức im lặng.Anh nhìn tôi, đôi mắt thâm sâu như vực, không né tránh — chỉ là không thể trả lời.
Giữa chúng tôi, không cần nói thêm nữa.Cả hai đều hiểu: trước hết phải giữ an toàn cho đứa trẻ.Những chuyện khác… để sau.
Khoảng nửa tiếng sau, xe dừng lại trước căn biệt thự nhà họ Trình.Cửa vừa mở, tôi gần như lao thẳng vào nhà.
Phòng khách sáng đèn.Trên ghế sofa, Trình Vi Vi đang ung dung ôm Tiểu Duệ xem hoạt hình, một tay còn cầm ly nước cam, mặt mày rạng rỡ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Tiểu Duệ thấy chúng tôi thì lập tức vui vẻ reo lên:“Ba mẹ!”Giọng nó ngây thơ, trong veo, không hề biết mình vừa trở thành con tin trong một ván cờ độc ác.
Tôi hít sâu, cố giữ hơi thở ổn định.Chỉ cần thấy con bình an, tim tôi cũng tạm thời buông lỏng.
Nhưng ngay sau đó, tôi ngẩng đầu, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Trình Vi Vi:“Nói đi.Chị muốn gì.”
Giọng tôi khẽ, nhưng đủ để toàn bộ căn phòng chìm trong một thứ tĩnh lặng đầy áp lực.
Trình Vi Vi hoàn toàn phớt lờ câu hỏi của tôi.Cô ta nhìn lướt qua đám người đứng phía sau chúng tôi, rồi ánh mắt dừng lại trên gương mặt lạnh lùng của Thẩm Hựu An, giọng nghẹn ngào, yếu đuối như thể đang diễn một vở kịch cũ rích:
“Em chỉ muốn mọi thứ trở lại như trước kia thôi…Hựu An, anh quên rồi sao? Trước đây chúng ta từng hạnh phúc đến thế.”
Cô ta lại quay sang, giọng ngọt ngào mà giả dối:“Tiểu Duệ là con ruột của em, sao em có thể làm hại nó được chứ?”
Tôi nhìn cô ta, khoé môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.Cô ta nói như thể mình là người mẹ hiền, nhưng tôi hiểu quá rõ — Trình Vi Vi chưa bao giờ biết yêu ai ngoài bản thân mình.
Thẩm Hựu An bước lên một bước, giọng anh trầm xuống, mang theo uy lực khiến cả căn phòng run lên:“Trình Vi Vi, buông đứa nhỏ ra.”
Nhưng cô ta như chẳng hề nghe thấy.Ngược lại, cánh tay ôm chặt Tiểu Duệ càng siết hơn, ánh mắt lóe lên sự chiếm hữu điên cuồng.Cô ta cúi đầu, cọ cọ cằm lên mái tóc mềm của đứa trẻ, cười nụ cười dịu dàng mà bệnh hoạn:
“Tiểu Duệ à, con xem — ba mẹ đều đến đón con kìa.Nhưng con nói cho mẹ nghe xem, con có muốn về sống với mẹ ruột không?”
Thằng bé bị cô ta ôm chặt đến nghẹt thở, nhỏ giọng vùng vẫy:“Mẹ… con muốn về nhà…”
Giọng nó yếu ớt, run rẩy,nhưng từng chữ lại như dao đâm thẳng vào lòng Trình Vi Vi —bởi “mẹ” trong lời thằng bé,chưa từng là cô ta.
Nụ cười trên môi Trình Vi Vi bỗng đóng băng.Chỉ trong thoáng chốc, gương mặt cô ta vặn vẹo, đôi mắt đỏ ngầu như phát điên.
“Đồ vô ơn!” cô ta gào lên, giọng chát chúa, điên dại.“Tao mới là mẹ mày! Là tao mang nặng đẻ đau mười tháng để sinh mày ra!”
Rồi, không kịp để ai phản ứng, cô ta đẩy mạnh Tiểu Duệ ra xa.
“Ầm!”
Thằng bé ngã dúi xuống nền gạch, đầu đập mạnh xuống sàn.Tiếng va chạm khô khốc ấy khiến tim tôi như nổ tung.
“Tiểu Duệ!”Tôi hét lên, chạy nhào tới.Thằng bé đau đến mức bật khóc, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhúm, trán đỏ bừng, đôi mắt đẫm nước nhìn tôi cầu cứu.
Tôi ôm chầm lấy con, toàn thân run rẩy, đôi mắt tôi dần phủ lên một tầng sương lạnh.Khi ngẩng đầu, ánh nhìn tôi sắc như dao, thẳng về phía Trình Vi Vi.
Cô ta — tóc rối, mặt méo mó, đôi môi run rẩy vì phẫn nộ và ghen tuông.Giây sau, cô ta lại gào lên, giọng khàn đặc, giống như một con thú bị dồn đến đường cùng:“Đồ phản bội! Tao mới là người sinh ra mày! Tao mới là mẹ của mày!”
Và rồi —cô ta vung tay lên, định tát thẳng vào mặt đứa trẻ.