1.
Tôi và bạn trai – Trần Hạo – dự định tổ chức lễ cưới vào ngày 1/10 tại khách sạn Thế Kỷ, một trong những địa điểm đắt đỏ và nổi tiếng nhất thành phố.Yêu nhau ba năm, cuối cùng cũng đi đến cái kết viên mãn. Cả hai đều rất trân trọng buổi lễ này, coi đó là một dấu mốc quan trọng trong đời.Bởi cưới xin đâu phải chuyện xảy ra nhiều lần, tôi chẳng dám lơ là bất cứ chi tiết nào. Từ việc chọn khách sạn đến thực đơn yến tiệc, tất cả đều do tôi tự mình đứng ra sắp xếp.
Đặc biệt là địa điểm tổ chức – khách sạn Thế Kỷ luôn kín lịch, muốn đặt chỗ phải xếp hàng từ sớm. Tôi đã canh từ đầu năm, mất tròn mười tháng mới giữ được một ngày đẹp.
Thế mà chỉ còn một tháng trước lễ cưới, mẹ Trần Hạo – cũng chính là mẹ chồng tương lai của tôi – lại đột ngột đề nghị cả nhà cùng đến xem lại nơi tổ chức.
Tôi không khỏi thấy khó hiểu. Chỗ này trước đây đã đi xem nhiều lần rồi, hơn nữa khách sạn nổi tiếng như vậy cũng không thể cho vào trang trí sớm, bây giờ tới xem để làm gì nữa?
Dù trong lòng có thắc mắc, nhưng nghĩ đến việc sau này sẽ là người một nhà, tôi vẫn vui vẻ đồng ý, còn gọi cả Trần Hạo đi cùng.
Khi chúng tôi đến nơi, ba mẹ Trần Hạo đã có mặt trong sảnh tiệc, bên cạnh còn có Tiểu Đào – người phụ trách tổ chức hôn lễ.
Vừa thấy tôi, Tiểu Đào vội vàng chạy lại, nhỏ giọng thì thầm bên tai:"Chị Thư Dao, chẳng phải mọi thứ đã thống nhất xong từ trước rồi sao? Sao mẹ chồng tương lai của chị lại muốn đổi nữa vậy?"
Phải rồi, từ lúc lên kế hoạch, từ việc chia mấy bàn tiệc trong sảnh đến chuyện dùng hoa thật hay hoa giả để trang trí, mẹ Trần Hạo đều nhất quyết phải có ý kiến.
Chênh lệch tuổi tác thì gu thẩm mỹ khác biệt, điều đó tôi hiểu.Tôi có thể tôn trọng, nhưng không đồng nghĩa với việc tôi đồng ý.Dù sao đây cũng là lễ cưới của tôi. Không lẽ đến chuyện thích gì, làm thế nào cũng phải hỏi ý người khác?Tôi muốn sao thì làm vậy, đơn giản thế thôi.
Tôi quay sang Tiểu Đào, khẽ cười có lỗi:“Ngại quá, lại phải để em chạy một chuyến. Mọi thứ cứ làm theo bản thiết kế cũ là được, đừng để ý mấy người đó nói gì.”
Đang nói thì mẹ Trần Hạo – bà Vương Xương Liên – bước lại gần, khuôn mặt cười rạng rỡ:“Tiểu Nhan à, địa điểm này cô thấy hợp ý lắm đấy, vừa rộng rãi vừa sang trọng, không tệ chút nào!”
Tôi cũng nở nụ cười xã giao đáp lại:“Miễn là dì hài lòng thì tốt rồi ạ.”
Nhưng bà ta đột nhiên đổi giọng, tỏ vẻ khó xử:“Chỉ có điều... âm thanh với thiết bị điện tử trên sân khấu nhiều quá!”
Tôi sững người một chút rồi nhắc lại:“Chẳng phải chính dì bảo là muốn cùng các cô trong đội múa lên sân khấu biểu diễn mấy tiết mục văn nghệ? Còn nói muốn cho cháu gái nuôi lên hát nữa, vì vậy tụi con mới phải lắp thêm dàn âm thanh đấy chứ?”
Bà ta khoát tay:“Thôi bỏ đi, để một cái loa là đủ rồi. Nhiều quá lại có bức xạ.”
…Bức xạ? Lý do này có hơi khiên cưỡng quá không?Mà tôi là cô dâu còn chẳng lo, bà lo giùm làm gì cho mệt?
Rồi bà ta tiếp lời:“Dùng nhiều thiết bị như thế, ảnh hưởng không tốt đến đứa bé trong bụng chị của Trần Hạo!”
Chị của Trần Hạo, tức là Trần Đình.
Tôi như bừng tỉnh, nhưng đồng thời cũng kinh ngạc vô cùng:“Chị ấy có thai rồi? Nhưng… chẳng phải vẫn chưa kết hôn sao?”
Vừa thốt ra, tôi đã hơi hối hận vì sự tò mò vô ý của mình.
Mẹ Trần Hạo lập tức chớp lấy thời cơ, nắm chặt tay tôi, vừa vỗ về vừa cười xởi lởi:“Con gái ngoan, hôm nay dì gọi con tới cũng là để nói chuyện này đây!”
Bà ta liếc quanh dò xét ánh mắt của mọi người rồi hạ giọng, tỏ ra áy náy:“Chị con có bầu rồi, hay là… hay là nhường lại địa điểm này để chị tổ chức cưới trước nhé? Bầu bì bụng bự rồi, thật sự không thể trì hoãn được nữa!”
2.
Chỉ trong vỏn vẹn ba mươi giây, tôi sốc đến hai lần.Những lời bà ấy nói, tách ra thì câu nào tôi cũng hiểu, nhưng ghép lại với nhau thì... không tài nào chấp nhận nổi.Bảo tôi nhường lại địa điểm cưới? Dựa vào cái gì chứ?
Từ lúc chọn khách sạn đến lên kế hoạch từng chi tiết cho hôn lễ, tất cả đều do tôi tự tay chuẩn bị.Ảnh cưới đã chụp xong, tiền đặt cọc yến tiệc cũng đã thanh toán, thiệp mời còn vừa gửi đi tuần trước.Chị Trần Đình không chờ được, thì tôi có thể chờ chắc?
Tôi bình tĩnh rút tay ra, nhẹ nhàng từ chối:“Dì à, thiệp cưới bên con đã gửi hết rồi, bây giờ đổi lịch thì khó xử lắm ạ.”
Mẹ Trần Hạo sững người, rồi ngay lập tức nở nụ cười gượng gạo, lại nắm lấy tay tôi lần nữa:“Con gái ngoan, chuyện của chị con là ngoài ý muốn thôi, dì cũng đã trách mắng nó rồi mà!”
Bà ta hạ giọng, giọng điệu như đang “thành khẩn”:“Tình hình của Đình Đình thật sự đặc biệt, các con trẻ tuổi thì nên nhường nhịn một chút. Đợi bụng to ra rồi, mặc váy cưới đâu còn đẹp nữa, đúng không con?”
Đây là ép người bằng đạo lý đúng không?Nếu thật sự muốn cưới, khách sạn thiếu gì, tại sao nhất định phải giành đúng cái ngày, đúng cái chỗ tôi đã đặt?
Tôi không còn giữ nổi nụ cười:“Nhưng ngay từ đầu, ngày cưới này đã là do nhà mình đổi một lần rồi. Bây giờ lại muốn thay đổi nữa, ba mẹ con sẽ nghĩ sao đây?Hơn nữa trong thành phố này đâu chỉ có mỗi khách sạn Thế Kỷ, chị hoàn toàn có thể chọn một nơi khác mà!”
Bấy giờ, ba Trần Hạo – người nãy giờ vẫn im lặng – đột ngột mở cuốn brochure giới thiệu khách sạn ra, đặt mạnh lên bàn:“Ngày 1/10 là ngày tốt đã được người lớn trong nhà xem kỹ rồi, hợp phong thủy, mang lại vận may cho nhà họ Trần.Giờ Đình Đình có thai, theo thứ tự lớn bé trong nhà, đương nhiên phải để nó cưới trước.
Chúng tôi đã xem qua, khách sạn sang trọng nhất thành phố cũng chỉ có Thế Kỷ là xứng tầm, mà bây giờ thì cũng chẳng còn suất nào để đặt nữa.
Hơn nữa—”Ông ta liếc nhìn Trần Hạo đang đứng cạnh tôi, bình thản nói tiếp:“Hơn nữa, vợ chồng tôi cũng đã bàn với Tiểu Hạo rồi. Hôn lễ của Đình Đình sẽ tổ chức đúng ngày 1/10, dùng luôn địa điểm mà các con đã đặt.”
Nghe tới đây, máu tôi như dồn hết lên não.Cái gì gọi là “bàn rồi”?Hóa ra mọi thứ đã được sắp đặt xong xuôi, chỉ có mình tôi là bị gạt sang một bên, chẳng ai buồn thông báo lấy một câu.
Họ không hỏi ý kiến, mà chỉ ra quyết định.Coi tôi là gì trong chuyện này? Khách mời bất đắc dĩ à?
Tôi liếc sang Tiểu Đào – người phụ trách tổ chức hôn lễ – thấy cô ấy cũng đang trợn mắt há mồm, cứng đờ cả người vì sốc.
Tôi quay sang nhìn thẳng vào Trần Hạo, hỏi:“Chuyện lớn như vậy mà anh không nói với em, tự ý quyết định tất cả. Anh còn chút tôn trọng nào dành cho em không?”