Anh ta tưởng tôi đang mang thai, nên đời này không thể thiếu anh ta.
Đếm ngược ba ngày đến lễ cưới, anh ta mò đến sảnh khách sạn nơi tôi ở, đòi tôi nhận sai.
Lê Húc dạng chân ngồi, vô cùng kiêu ngạo:
“Tống Trừng, tôi thấy ba mẹ vợ cũng đến Tô Thành rồi, chắc là đang chuẩn bị tiệc cưới đúng không?”
“Tôi nói cho cô biết, đừng phí công nữa, tôi sẽ không kết hôn với cô đâu. Nếu cô còn không xin lỗi, tôi sẽ cưới người khác.”
“Đứa nhỏ không thể không có cha, tôi vẫn yêu cô, chỉ cần cô chịu nhún nhường, tôi sẽ miễn cưỡng chấp nhận cô.”
Anh ta nắm tay tôi, vẻ mặt đầy chân thành:
“Anh không để ý chuyện trước kia em từng bị người khác nhìn thấy thân thể, vẫn sẽ yêu thương em như trước. Đừng cố chấp nữa, nghe lời chồng, nhường hôn lễ cho chị anh, rồi cúi đầu rót trà xin lỗi chị và anh rể đi…”
Tôi không động đậy, chỉ mỉm cười nhìn anh ta:
“Ồ? Nếu tôi không đồng ý thì sao?”
Lê Húc lùi nửa bước, lại trở về vẻ hống hách:
“Vậy thì chúng ta chia tay!”
Tôi nói:
“Được.”
“Chỉ cần cô chịu xin lỗi, tôi sẽ không—Cô nói gì?”
Lê Húc nhìn tôi không thể tin nổi.
Tôi đáp:
“Được, chia tay đi.”
11
Lê Húc là kẻ nhu nhược, trước giờ vẫn dựng hình tượng “soái ca” trên mạng xã hội.
Nếu tôi chủ động chia tay, chắc chắn anh ta sẽ quay sang đổ mọi lỗi lên đầu tôi.
Nhưng giờ anh ta là người nói trước, đúng là hợp ý tôi quá.
Anh ta vẫn cố gồng:
“Cô biết mình đang nói gì không? Thật sự muốn chia tay?”
“Mất tôi rồi thì lễ cưới làm sao? Đứa nhỏ làm sao?”
Tôi cười nhạt:
“Đàn ông ấy mà, thiếu gì? Kiếm người khác là được.”
Vừa hay Vương Chi Hòa đi vào, tôi vẫy tay gọi:
“Ê, trai đẹp!”
Vương Chi Hòa bước tới:
“Sao thế, mỹ nhân?”
“Tính kết hôn không? Kiểu có sẵn con luôn ấy.”
Vương Chi Hòa:
“Làm ba không cần đau, tôi đồng ý liền.”
Lê Húc đứng bên mặt tái xanh như tàu lá.
Tay run run:
“Cô… cô nói nhảm gì đấy?”
Tôi nhún vai:
“Tìm chồng thôi, là anh tự nói không cưới mà.”
Lê Húc cuống lên:
“Tôi cưới! Tôi cưới mà! Tống Trừng, đừng như vậy!”
Tôi phủi váy đứng dậy:
“Xin lỗi nhé, giờ tôi lại không cưới nữa rồi. Loại rác rưởi như anh, tôi không tái chế.”
“Đi thôi chồng yêu, mình đi xem chỗ tổ chức lễ cưới.”
Vương Chi Hòa:
“Dạ vâng, thưa nữ hoàng!”
Đến góc hành lang, nhìn thấy Lê Húc vẫn chưa hoàn hồn, tôi và Vương Chi Hòa cười nghiêng ngả.
Vương Chi Hòa nhéo tay tôi:
“Lão đại, chị vẫn xấu xa như ngày nào.”
“Phụ nữ không hư đàn ông không yêu mà, anh chẳng phải ví dụ sống hay sao?”
“Phải phải.”
“À này, Vương Chi Hòa, anh thật sự tính làm ba đứa bé à?”
Anh ta bĩu môi:
“Thì sao giờ, đuổi theo hết tốc lực vẫn tới trễ, dù gì cũng là một sinh mệnh.”
“Dẫu sao cũng mang dòng máu của chị, cũng chẳng thiệt gì.”
Tôi bụm miệng cười:
“Vương Chi Hòa, ai dạy anh vậy? Tư tưởng giác ngộ cao dữ.”
Anh ta thở dài:
“Năm chín tuổi, đang đi vệ sinh ở cái cầu tiêu khô, đại ca của tôi dạy đó.
Bảo đàn ông phải bao dung con gái.
Tôi nhớ mãi, chỉ tiếc là chậm có hai năm, người đã bị cướp mất rồi.”
“Ây da, đừng sợ, đừng sợ, tôi gạt hắn đó, có thai đâu mà.”
Vương Chi Hòa nhìn tôi một cái, đôi mắt hơi ươn ướt:
“Thật không?”
“Thật mà.”
“Yeah, vậy tối nay tụi mình cùng tạo ra một bé nhé.”
12
Lúc tôi thực sự đổi người để kết hôn, Lê Húc hoàn toàn không tin nổi.
Tối trước ngày cưới, anh ta vẫn cố gọi cho tôi.
Tôi bắt máy, đầu dây bên kia hỗn loạn như gà bay chó chạy.
Lê Húc khóc lóc xin lỗi:
“Bảo bối, anh sai rồi… em đừng rời xa anh…”
“Ngày mai anh nhất định sẽ đến đúng giờ, cưới em và con về nhà…”
Tôi nhàn nhạt:
“Không cần, người kết hôn với tôi là người khác rồi.”
Lê Húc gào lên như bị nước sôi dội vào người.
Điện thoại bị Lê Phi giật lấy, cô ta bắt đầu tuôn một tràng chửi rủa:
“Con tiện nhân kia, mày định cắm sừng em tao từ lâu rồi đúng không? Tao nói cho mày biết, chuyện này không dễ xong vậy đâu!”
“Giờ tao sẽ đăng ảnh mày lên mạng, để xem mày còn dám làm đám cưới không!”
Tôi móc móc ngón tay, cười nhàn nhạt:
“Bà điên à, tôi khuyên cô nên cẩn thận.”
“Nói cho cô biết, để tránh có kẻ lại lẻn vào phòng tôi như lần trước, sáng hôm mẹ chồng đến chơi, tôi đã lắp camera trong phòng ngủ rồi.”
“Ban đầu chỉ định đề phòng tiểu nhân, ai ngờ lại vô tình ghi lại một mối tình cấm kỵ.”