20
“Chồng ơi!”
“Em biết sai rồi, hu hu hu…”
“Em không nên làm máy rút tiền cho em trai, không nên dựa vào việc mình mang thai mà ức hiếp Tiểu Chu và ba, càng không nên đem hết tiền của anh đưa cho em trai em.”
“Anh xem nể tình em từng mang thai cho anh, cứu em với… Em không muốn gả cho thằng ngốc kia đâu!”
Ngoài cửa, Tần Tần khóc đến thảm thương.
Anh trai tôi, dù đã nhận rõ bộ mặt thật của cô ta, nhưng nghe nhắc tới đứa bé, vẫn thoáng dao động, ánh mắt nhìn cô ta đã vơi đi chút hận thù.
Tôi lập tức thấy không ổn, lạnh lùng cười khẩy.
Đáng lẽ tôi không định phơi bày nhanh như vậy.
Nhưng đã tự mình mò đến tìm chết thì đừng trách tôi tuyệt tình!
Tôi nhanh chóng mang vài thứ đi ra.
Thứ nhất, giấy giám định quan hệ cha con, đen trên trắng đóng dấu bệnh viện, xác nhận đứa bé không hề có quan hệ máu mủ với anh tôi!
Trước bằng chứng rành rành, Tần Tần không giả vờ nổi nữa.
Nhìn gương mặt anh trai tôi đen kịt, nắm đấm siết chặt, cô ta sợ hãi lùi mấy bước.
Tôi lại càng lạnh giọng cười nhạt.
Anh tôi ngốc chứ tôi thì không!
Ngay từ khi Tần Tần mang thai, anh đã nhiều lần cảm thán mình may mắn, một lần đã trúng. Tôi lúc đó đã thấy quá gượng gạo.
Đến khi cô ta sảy thai, trùng lúc anh trai bị người yêu cũ của cô ta đánh nhập viện, tôi lập tức đi giám định.
Chỉ là tôi sợ anh trai chịu không nổi đòn liên tiếp, nên mới giấu đi.
Nhưng giờ, tôi còn gì phải lo ngại nữa chứ?!
Lời nói dối lớn nhất đã bị vạch trần.
Tần Tần hoàn toàn sụp đổ, cuống cuồng lôi chuyện cũ ra uy hiếp tôi:
“Con tiện nhân này!