7.
Chị gái tôi khẽ nhếch môi, nửa cười nửa không, hất cằm về phía sau lưng bà:
“Bà hỏi thử hai đứa con trai ngoan của bà xem.”
“Cái ‘Niệm Niệm’ mà bà nuôi giấu ở quê ấy, giờ đang bụng to vượt mặt rồi.”
Mọi người xung quanh lập tức xôn xao.
Mà ai cũng biết rõ — Niệm Niệm chính là tình nhân của Lâm Hoài Viễn.
Vấn đề là, Lâm Hoài Viễn bị vô sinh bẩm sinh, căn bản không thể khiến phụ nữ mang thai tự nhiên.
Thế nhưng, “Niệm Niệm” lại đang mang thai.
Quả nhiên, chị gái tôi vừa dứt lời, một quả bom tin tức đã nổ tung giữa bệnh viện.
Sự thật trần trụi phơi bày: Lâm Hoài Viễn vốn không thể khiến phụ nữ mang thai, nhưng Niệm Niệm lại bụng to vượt mặt.Người duy nhất có thể giải thích chuyện này chính là — Lâm Chí Viễn, anh trai của hắn.
Nói thẳng ra, là anh trai cắm sừng em trai, giành luôn tình nhân của em và còn khiến cô ta có thai.
“Woah…” tôi bật thốt ra, cảm giác đúng kiểu xem kịch mà được tặng thêm màn bonus, vừa sốc vừa buồn cười.
“Cô ấy nói có thật không?” Bà già như lên cơn điên, túm chặt cổ áo Lâm Chí Viễn hỏi.
Ai ngờ hắn ta lại thản nhiên gật đầu, chẳng chút xấu hổ.
Bà già vậy mà thở phào, ánh mắt sáng lên như bắt được vàng.Đối với bà ta, đạo lý, luân thường chẳng là gì — chỉ cần cái đứa bé đó mang họ Lâm, vậy là đủ!
Xem đến đây, tôi thấy vở hề này đúng là kéo quá dài.
Lâm Chí Viễn đỡ bà ta dậy, giọng cố ý cất cao:“Mẹ, sức khỏe mẹ không tốt, để con đưa mẹ về nghỉ. Ở đây có con với em trai lo là được.”
Tôi lập tức cảnh giác —Rõ ràng, ngay cả lúc này, trong đầu hắn vẫn chỉ nghĩ đến chuyện chiếm lấy căn nhà của tôi.Thật mặt dày đến mức không còn thuốc chữa.
May mà tôi đã có phòng bị từ trước.Trên đường tới bệnh viện, tôi đã nhắn cho cô bạn thân nhờ thuê vài người trông coi trước cửa nhà, tiện thể giúp trông con bé.Giờ nhìn thấy bức ảnh con gái ngủ ngon lành mà bạn gửi lại, trái tim tôi mới dần bình ổn, không còn quá lo lắng nữa.
“Gia Ninh này, chuyện hôm nay em gây ra cũng nghiêm trọng lắm.Dẫu sao chị dâu cũng vì bị kích động mà sảy thai, em cũng nên có một lời giải thích chứ?”
Giọng của hai anh em nhà họ Lâm lại vang lên, vẫn cái kiểu đẩy hết trách nhiệm sang tôi.
Tôi nhìn thẳng vào bọn họ, bật cười khẽ.Trong đầu nhớ tới đoạn video mình đã lưu, toàn bộ quá trình đều quay rất rõ.
“Tôi giải thích thế nào ư?”Tôi ngẩng đầu, sống lưng thẳng tắp, nụ cười có phần giễu cợt:“Các người muốn tôi đưa ra kiểu giải thích nào đây?”
Hai người họ liếc mắt nhìn nhau, thoáng lộ ra vẻ lúng túng.
“Ly hôn thì được thôi, nhưng chuyện phân chia tài sản phải do nhà họ Lâm chúng tôi quyết định. Nếu không, thì chỉ có thể gặp nhau ở tòa án.”“Dù sao đi nữa, đứa bé trong bụng chị dâu em, cũng coi như là một sinh mạng.”
Tôi gật đầu, mỉm cười nhạt:“Đúng vậy, quả thật là một sinh mạng.”
Thấy tôi tỏ ra dễ nói chuyện, khóe môi hai anh em kia không giấu nổi vẻ đắc ý:“Đã thế, chúng tôi cũng nói thẳng luôn. Chị dâu và mẹ đều cần tĩnh dưỡng, nên căn hộ trong trung tâm thành phố phải để lại cho nhà họ Lâm. Còn căn hộ hiện tại em với thằng út đang ở, một nửa cũng phải thuộc về chúng tôi. Tài sản khác thì chia theo tỉ lệ ba–bảy. Chúng tôi đông người, thằng út lại cực khổ kiếm tiền, nên phần bảy dĩ nhiên là của chúng tôi.”
“Về mấy thứ túi xách, trang sức của em, cứ coi như phí bù đắp tinh thần cho chị dâu, chúng tôi cũng chẳng chấp nhặt. Em nhớ sắp xếp người mang qua là được.”
“Còn chiếc xe cưới ba mẹ em cho hồi trước, bao năm nay cũng toàn do thằng út lái. Em là phụ nữ, giữ xe cũng vô ích. Chúng tôi nể tình không truy cứu khoản phí ‘tài xế riêng’ mà thằng út đã làm cho em bao năm, nên chiếc xe đó coi như cấn trừ.”
“Còn Tiểu Khê, dẫu gì nó cũng là máu mủ từ người em sinh ra. Chúng tôi không phải hạng ác nhân, để con bé cho em nuôi, tránh cảnh mẹ con chia lìa.”
Nghe giọng điệu bề trên, làm như họ đang ban phát ân huệ, tôi hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh.
Hôm nay coi như được mở mang tầm mắt — thì ra trên đời còn có loại người vô liêm sỉ đến mức này.
Ba năm làm vợ Lâm Hoài Viễn, chẳng khác nào nuốt cả bãi phân vào bụng — ghê tởm đến mức muốn nôn ra từng cục một.
Tôi cười lạnh, gằn từng chữ:“Hay là thế này đi, tôi… tay trắng ra đi cho rồi!”
“Rồi tôi bồi thêm cho nhà họ Lâm ba mươi vạn nữa, coi như phí ấm giường ba năm nay của Lâm Hoài Viễn nhé!”
Trong bệnh viện, người đến người đi, hiếu kỳ đứng lại xem chẳng ít.Nghe tôi nói xong, xung quanh lập tức vang lên vài tiếng cười khẩy.
Hai anh em nhà họ Lâm vốn sĩ diện, bị người ta châm chọc thế này, mặt mũi sầm lại nhưng vẫn chẳng nỡ buông số tiền tưởng như đã cầm chắc trong tay.
“Gia Ninh, chuyện này… để chúng ta về nhà rồi bàn. Hiện giờ quan trọng nhất vẫn là cơ thể chị dâu em, em cũng phải có trách nhiệm chăm sóc chứ?”
Giọng điệu nửa uy hiếp khiến tôi bật cười.Tôi dứt khoát lôi điện thoại ra, mở ngay đoạn clip ghi lại cảnh bà già lấy cùi chỏ thúc thẳng vào bụng chị dâu.
8.