1.
Vừa dứt cuộc gọi, Lục Tử Mặc liền gầm lên giận dữ, chất vấn tôi:
“Thịnh Hàn Tinh, em điên rồi sao? Em có biết rút vốn lúc này sẽ gây thiệt hại bao nhiêu không?”
Tôi nhún vai, mặt không biểu cảm:
“Anh chẳng phải vừa tuyên bố hủy hôn sao? Vậy tôi cũng chẳng có lý do gì để tiếp tục đầu tư vào cái công ty nát bét nhà anh.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, thản nhiên nói tiếp:
“Còn nữa, ba chục triệu tiền sính lễ, để anh thay cô ta bồi thường cho tôi đi.”
Dứt lời, tôi quay người bước đi. Nhưng chưa đi được mấy bước, Lục Tử Mặc đã ra hiệu cho vệ sĩ chặn tôi lại.
“Thịnh Hàn Tinh, em lấy tư cách gì mà đòi hủy hôn?”“Đừng tưởng tôi không biết. Di chúc của ông nội em đã viết rõ – điều kiện để em được thừa kế tài sản là phải kết hôn với tôi. Hiện tại em chỉ là quyền chủ tịch tạm thời, hoàn toàn không có quyền ra quyết định!”
Tôi quay đầu nhìn anh ta chằm chằm, im lặng không đáp.
Di chúc của ông nội chưa từng được công bố, đến cả họ hàng bên nội cũng không hay biết.Vậy mà anh ta lại nắm rõ đến thế?Chẳng lẽ...
Tôi đang còn nghi hoặc thì Lục Tử Mặc đã bước sát tới, vươn tay giả vờ giúp tôi vén tóc mai, khóe môi lại nhếch lên đầy khiêu khích:
“Nếu là em, thì tốt nhất nên quỳ xuống xin lỗi ngay từ bây giờ. Biết đâu tâm trạng tôi tốt, sẽ cho em kết hôn sớm một chút.”
Phó Uyển Uyển cũng khoác tay qua vai tôi, cười khẩy:
“Tôi cũng rất muốn xem thử, tổng giám đốc Thịnh mà phải quỳ gối thì trông thế nào nhỉ?”
Nói rồi cô ta còn định rút điện thoại ra quay lại video.
Ngay khoảnh khắc đó —Tôi vung tay, tát thẳng một cái như trời giáng.
Phó Uyển Uyển không kịp phản ứng, loạng choạng ngã nhào vào cạnh bàn, ôm bụng gào thét:
“Đau quá… Tử Mặc… bụng em đau quá, em sắp chết rồi…”
Lục Tử Mặc không ngờ tôi dám ra tay thật. Anh ta lập tức lao tới ôm cô ta vào lòng, ngẩng đầu trừng mắt với tôi, giận dữ gào lên:
“Thịnh Hàn Tinh, giữa ban ngày ban mặt mà em dám động thủ?”
Tôi khẽ bật cười khinh miệt, đưa tay phủi chỗ bả vai vừa bị Phó Uyển Uyển chạm vào, mặt đầy vẻ ghê tởm.
“Coi như đây là lời cảnh cáo nhẹ nhàng.Lần sau nếu còn không biết điều, tôi sẽ không chỉ dừng lại ở một cái tát.”
Tưởng rằng sau cảnh cáo này, bọn họ sẽ biết điều một chút.
Không ngờ tôi vừa xoay người đi được mấy bước, đã bị Lục Tử Mặc ra lệnh cho vệ sĩ giữ chặt lại.
Một tên bảo vệ đạp mạnh vào khoeo chân tôi —Tôi hoàn toàn không kịp phản ứng, lập tức quỳ rạp xuống trước mặt họ.
“Thịnh Hàn Tinh, xin lỗi ngay!”
Tôi ngẩng đầu nhìn ánh mắt lạnh băng của Lục Tử Mặc, gần như nghiến nát cả hàm răng.
Người bị đập xe là tôi.Giờ người bị ép quỳ cũng là tôi.Tại sao tôi phải cúi đầu?
Tôi bật cười lạnh nhạt:
“Nếu tôi không xin lỗi thì sao?”
Không khí trở nên căng thẳng.
Đúng lúc này, Phó Uyển Uyển ôm cánh tay bị thương từ dưới đất lồm cồm bò dậy, nước mắt nước mũi tèm lem:
“Tử Mặc, thôi bỏ đi… Là em không biết thân biết phận, bị đánh cũng đáng đời…”
Lục Tử Mặc nghe vậy thì lòng đau như cắt, lập tức nắm lấy tay cô ta, giọng điệu dịu dàng chưa từng có —dịu dàng mà cả đời tôi cũng chưa từng được nghe anh ta dành cho mình.
“Liên quan gì đến em? Rõ ràng là Thịnh Hàn Tinh cố tình gây chuyện!”
Vừa nói, Lục Tử Mặc cúi người xuống, bóp chặt lấy cằm tôi, giọng lạnh đến mức khiến người ta rùng mình.
“Tôi không muốn lặp lại lần thứ hai. Xin lỗi Uyển Uyển đi, chuyện trước đây tôi có thể coi như chưa từng xảy ra.”
Khoảnh khắc ấy, tôi nhìn anh ta —và nhận ra người đàn ông trước mặt đã hoàn toàn xa lạ.
Rõ ràng không lâu trước đây, chính anh là người chủ động cầu hôn tôi, nói muốn nhanh chóng cưới tôi về nhà.
Cũng chính anh, khi tôi mới vào công ty, còn non tay, bị chèn ép khắp nơi — là người đã đứng ra bảo vệ tôi, hết lòng động viên, giúp tôi trụ vững giữa bao sóng gió.
Thế mà giờ đây…trong mắt anh, chỉ còn lại Phó Uyển Uyển.
Tôi khẽ nhổ một bãi xuống đất, giọng lạnh băng như băng đá:
“Bảo tôi xin lỗi ư?Trừ khi tôi chết.”
2.
Lời còn chưa dứt, Lục Tử Mặc bất ngờ chộp lấy chiếc bình hoa trên bàn, ném mạnh vào đầu tôi.
“Choang!”
Cả thế giới trước mắt bỗng quay cuồng.Anh ta run run buông chiếc bình xuống, giọng lạnh lùng thốt ra từng chữ:
“Cú này, coi như tôi thay Uyển Uyển trả lại cho cô.”
Nói xong, anh ta kéo cô ta đi thẳng, không hề ngoảnh đầu lại.