1.
Tôi vừa về nước đã lao thẳng đến nhà chị gái.
Chị ấy vừa mở cửa, tôi đã nổi giận.
"Chị mấy tháng rồi còn đeo tạp dề? Vào bếp nấu nướng đấy à? Chị cái người từng nhét trứng vào lò vi sóng mà cũng dám xuống bếp sao?"
Tôi chờ chị cãi lại.
Ai ngờ, mắt chị bỗng đỏ lên, môi run run, rồi mấy giọt nước mắt rơi xuống.
Sau đó, chị lao vào lòng tôi.
Tôi sững người, vội vàng ôm lấy chị: "Sao vậy? Kể cho em nghe xem nào."
Chị không hề mắng tôi hỗn láo như mọi khi, chỉ kéo tôi vào nhà, mở miệng câu đầu tiên đã là:
"Tổn Tổn, chị muốn ly hôn."
Nếu câu này được nói vào lúc chị vừa kết hôn, có khi tôi đã vui như mở hội.
Nhưng bây giờ, tim tôi đau như bị bóp nghẹt:
"Hắn làm gì chị rồi? Ly hôn gì mà ly hôn, cứ để hắn mất tích luôn đi!"
Lúc này, lời tôi còn mang chút ý trêu chọc để an ủi chị.
Nhưng sau khi nghe xong những gì chị kể, tôi thật sự chỉ muốn giết người.
Một năm trước, chị gái tôi lấy một thằng nghèo kiết xác.
Chị là tiểu thư nhà giàu, dễ bị dụ dỗ, chỉ cần vài bữa sáng cùng mấy lời đường mật là đã bị lừa chạy theo người ta.
Bất kể ai khuyên ngăn, chị vẫn khăng khăng đòi cưới hắn.
Những tháng đầu sau khi kết hôn, cuộc sống xem như yên bình.
Chỉ là công việc của hắn ngày càng bận rộn, đến mức thường xuyên không về nhà vào ban đêm.
Chị tôi chỉ hơi than phiền một chút, hắn lập tức chỉ trích:
"Em ở nhà không đi làm, sung sướng biết bao rồi, có thể thông cảm cho anh chút không?"
Từ đó, chị bắt đầu bận rộn lo toan việc nhà.
Một người trước đây ngay cả chổi với cây lau nhà để ở đâu cũng không biết, giờ lại phải đầu tắt mặt tối với chuyện bếp núc cơm nước.
Hôm chị phát hiện mình có thai, hắn đang đi công tác ở tỉnh khác.
Chị gọi điện báo tin, hắn ban đầu còn mất kiên nhẫn, gắt lên hỏi chị sao lại làm phiền hắn trong giờ làm việc.
Nhưng sau khi nghe tin, hắn vui mừng đến mức không kiềm chế được, nói sẽ lập tức quay về.
Một tiếng sau, hắn quay về nhà.
Chị tôi ngạc nhiên hỏi: "Sao anh về nhanh thế?"
Hắn thuận miệng đáp: "Vốn dĩ đang trên đường về rồi."
Rồi vùi mặt vào người chị, cười ngốc nghếch: "Anh sắp làm bố rồi!"
Người ta nói phụ nữ mang thai sẽ trở nên ngốc nghếch ba năm.
Nhưng hôm đó, chị tôi hiếm hoi thông minh một lần.
Chị cứng đờ người, đẩy hắn ra: "Trên đường về? Vậy ở đâu có chỗ cho anh tắm rửa sạch sẽ thế này?"
Mùi dầu gội nồng đến mức làm chị cay mắt chảy nước.
Hắn lập tức quát lên: "Em không thể tin anh lấy một lần sao?"
Chị từng tin hắn rất nhiều lần.
Trong vô số đêm cô đơn, chị đã tự thuyết phục mình tin hắn hết lần này đến lần khác.
Đêm hôm đó, hai người cãi nhau.
Hắn bỏ đi.
Trước khi rời khỏi, hắn chỉ tay vào mặt chị tôi, gằn giọng:
"Bây giờ em đang mang cái bụng bầu này, em chạy được đi đâu? Em tưởng mình còn là đại tiểu thư cao quý sao? Em có khinh thường tôi thế nào cũng phải sinh con cho tôi!"
Chẳng bao lâu sau, mẹ hắn từ quê lên.
Nói là đến chăm sóc chị tôi.
Nhưng mở miệng ra toàn là chê bai:
"Lúc tao mang thai còn ra đồng cấy lúa đấy!"
Bà ta còn lấy nước vôi pha bừa bãi thành một thứ thuốc dân gian, bắt chị tôi uống:
"Ngày xưa tao cũng uống cái này! Đảm bảo sinh con trai khỏe mạnh!"
Kết quả, chị uống xong thì nôn thốc nôn tháo, tiêu chảy cả ngày.
Chị tôi khẽ lên tiếng: "Con thích con gái."
Mẹ hắn trừng mắt, phun đầy nước bọt, mắng chị: "Đồ vô dụng!"
Suốt một năm qua, bố mẹ tôi cũng có đến thăm vài lần.
Hai kẻ kia giả vờ hòa thuận trước mặt họ.
Chị tôi thương bố mẹ tuổi đã cao, đi lại vất vả, nên luôn khuyên họ bớt đến.
Lúc trước, vì muốn cưới hắn mà chị từng làm loạn cả nhà, bây giờ lại không dám mở miệng nói gì với bố mẹ.
Mỗi lần định kể, chị lại tự nhủ "Thôi nhịn thêm chút nữa đi."
Còn tôi, lúc đó đang du học nước ngoài, lực bất tòng tâm, không thể giúp gì được.
Mà chị cũng không muốn tôi bị ảnh hưởng đến việc học.
Giờ thì tốt rồi.
Hắn đi làm.
Mẹ hắn đang tận hưởng cuộc sống với ngâm chân, mát-xa, phục vụ tận răng.
Tôi chỉ có một đánh giá duy nhất cho cái gia đình này: Rác rưởi.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Chị tôi mắt đỏ hoe, ngẩng đầu khỏi lòng tôi, thì thào: "Chắc là mẹ hắn về rồi."
Tôi nở một nụ cười đáng sợ như kẻ giết người hàng loạt.
Đến đúng lúc lắm.
Mụ già chết tiệt.
2.
"Sao lâu vậy mới mở cửa? Lại nằm lười..."
Bà ta ngẩng đầu lên, thấy tôi thì khựng lại, nuốt nửa câu còn lại vào bụng, rồi nhíu mày:
"Mày là ai?"
Tôi chỉ xuất hiện trong đám cưới của chị, chắc bà ta quên rồi.
Tôi lười biếng dựa vào khung cửa, liếc nhìn đống túi lớn túi nhỏ trên tay bà ta, lạnh nhạt đáp:
"Em gái của chủ nhà."
Đúng vậy, căn nhà này là của chị tôi.
Nhưng bà già này hiển nhiên đã quên mất chuyện đó, chắc trong đầu còn tưởng đây là nhà của con trai bà ta.
"Nói vớ vẩn! Tao làm gì có đứa con gái như mày?!"
Tôi cười nhạt:
"Dĩ nhiên rồi, chẳng cùng giống loài, bà cũng đừng tự dát vàng lên mặt mình nữa."
Một câu nhẹ nhàng, nhưng đủ để bà ta nghẹn cứng họng, suýt chút nữa thì tắt thở.
Chị tôi bật cười.
Bà ta liếc vào trong, thấy thế lại bắt đầu chửi bới:
"Dư Thúy, cô cứ ngồi đó xem tôi bị sỉ nhục như trò hề đúng không? Cậy cái bụng có hai lạng thịt mà hoành hành ngang ngược à? Tôi sao lại xui xẻo rước phải một đứa con dâu như cô chứ!"
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ đón lấy mấy cái túi từ tay bà ta, đặt xuống nền nhà.
Bà ta ngỡ tôi xuống nước, đắc ý ra mặt.
Ngay sau đó—
Bốp! Bốp!
Hai cái bạt tai giòn tan, vang vọng cả hành lang.
Thế giới bỗng trở nên yên tĩnh.
Tôi đóng sập cửa lại.
"Trong nhà nóng quá, để bà ta ra ngoài hóng gió cho tỉnh lại."
Tiếng chửi rủa bên ngoài vang lên không ngớt.
Tôi cúi xuống lục túi đồ trên sàn:
"Khăn lụa này chất cũng được đấy, bà ta cũng chịu chi nhỉ?"
Chị tôi chống lưng, chậm rãi bước tới, vẻ mặt hơi lo lắng:
"Có phải hơi quá đáng rồi không?"
Tôi nheo mắt, đang định hỏi chị:
"Bắt chị uống nước vôi thì không quá đáng à?"