Lúc này tôi mới phản ứng lại, chắc là mùi nước hoa của Lâm Tuấn.
Không hiểu sao tôi lại thấy hơi chột dạ, khẽ ho một tiếng rồi đẩy nhẹ Thôi Minh Vũ ra.
“Anh đi tắm trước đi, không lại cảm lạnh.”
Thôi Minh Vũ vẫn đứng yên, ánh mắt kiên quyết: “Tây Tây tắm với anh.”
“Được rồi được rồi, tắm với anh.”
Tôi bất đắc dĩ đồng ý, trong lòng lại mềm nhũn.
Sự phụ thuộc của “đứa trẻ lớn” này đôi khi khiến người ta dở khóc dở cười, nhưng cũng mang đến cho tôi cảm giác được cần đến.
16
Trong phòng tắm, hơi nước nhanh chóng bao trùm.
Tôi quay lưng về phía Thôi Minh Vũ chỉnh nhiệt độ nước, bất ngờ bị đôi tay ướt át từ phía sau ôm chặt lấy.
“Hôm nay Tây Tây ở với người khác…”
Cằm anh tựa lên vai tôi, giọng nghẹn lại.
“Anh không vui.”
Tôi quay người, bắt gặp ánh mắt bất an trong mắt Thôi Minh Vũ, tim như bị ai đó châm nhẹ.
Tôi đưa tay vuốt gò má anh: “Đó là công việc. Anh biết công việc là gì không?”
Thôi Minh Vũ gật đầu rồi lại lắc đầu: “Công việc khiến Tây Tây không ở bên anh.”
“Nhưng bây giờ em về rồi, đúng không?”
Tôi dịu giọng an ủi, tay luồn vào mái tóc ướt của anh.
“Nào, tắm trước đã.”
Thôi Minh Vũ bỗng tiến lại gần, mũi gần như chạm vào tôi: “Người đó… chạm vào Tây Tây.”
Tôi khựng lại.
Sao Thôi Minh Vũ lại biết?
Rõ ràng chỉ là khi tôi suýt ngã, Lâm Tuấn đỡ một cái…
“Chỉ là phép lịch sự thôi.”
Tôi theo phản xạ giải thích, nhưng ngay sau đó lại thấy lời mình thật thừa — tại sao tôi phải giải thích với một người tâm trí chưa hoàn thiện?
Ánh mắt Thôi Minh Vũ dưới ánh sáng ấm áp của phòng tắm trở nên sâu thẳm như màu hổ phách, nhìn thẳng vào tôi như muốn xuyên thấu đến tận đáy lòng.
Trong chốc lát, tôi có ảo giác rằng mình đang đối diện không phải một kẻ ngốc, mà là vị tổng tài Tập đoàn Thôi sắc bén như dao trong lời đồn.
“Tây Tây là của anh.”
Thôi Minh Vũ bất ngờ tuyên bố, rồi cúi xuống chiếm lấy môi tôi.
Nụ hôn này khác hẳn nụ hôn thử nghiệm trên vòng quay hôm đó, mang theo cảm giác tuyên bố chủ quyền, nóng bỏng và bá đạo.
Tôi mở to mắt kinh ngạc, hai tay chống lên ngực anh nhưng không thể đẩy nổi bức tường cơ bắp vững chãi kia.
Đầu lưỡi Thôi Minh Vũ mạnh mẽ tách đôi môi tôi, xông thẳng vào, như muốn để lại dấu ấn ở mọi nơi.
“Ưm… Minh Vũ…”
Tôi khó khăn lắm mới thoát ra, thở dốc.
“Anh… anh học mấy cái này ở đâu vậy?”
Thôi Minh Vũ nghiêng đầu, lại trở về vẻ ngây thơ: “Trên tivi đều thế. Thích ai thì phải hôn.”