1.
Kỳ nghỉ hè vừa bắt đầu, tôi về nhà thì thấy căn phòng mình như biến thành nơi xa lạ.
Phòng đã hoàn toàn thay đổi, chẳng còn chút gì giống mấy tháng trước.
Tôi mở tủ quần áo ra, thấy vẫn còn đồ của tôi, nhưng xen lẫn là một đống đồ không hợp dáng người tôi.
Bàn trang điểm thì chất đầy mỹ phẩm màu mè lòe loẹt.
Tường phòng sạch sẽ ngày nào giờ dán đầy poster mấy nam thần Hàn Quốc tôi không biết tên.
Tôi định mở ngăn kéo tủ đầu giường thì phát hiện bị kẹt vì nhét quá nhiều thứ.
Đúng lúc tôi đang loay hoay thì bị một giọng con gái chua chát đâm thẳng vào tai.
“Tống Thất Thất, mày dám xông vào phòng tao hả? Mày có còn biết ý tứ là gì không?”
Là chị họ.
Năm ngoái chị ta lấy lý do nhà đang sửa, sợ hít phải mùi keo độc nên đến nhà tôi ở nhờ.
Ba mẹ chị đi làm ăn xa.
Hôm đón chị ta về, tôi rất vui, còn định xách đồ giúp.
Nhưng nhìn thấy chị ta tay không, không vali, không túi đồ, chỉ có cái ba lô nhỏ – tôi liền thấy lạ.
Có lẽ chị ta đoán ra, nên vừa cười vừa vỗ vai tôi:
“Thất Thất à, chị không mang nhiều đồ đâu, sau này chị em mình mặc chung đồ nhé! Chị để ý thấy em có đủ kiểu trang phục, từ lâu đã muốn thử rồi, xem ai mặc hợp hơn!”
Tôi nhíu mày, thấy không vui.
Chị ta cao 1m65 mà nặng tới 75kg, còn tôi chỉ 1m63, nặng 43kg.
Quần áo tôi, chị ta mặc không vừa, chị ta rõ ràng biết vậy mà vẫn cố tình không mang đồ riêng.
Mẹ tôi biết chuyện lại không nói chị ta, ngược lại quay sang trách tôi:
“Chị họ con mặc đồ con thì sao chứ? Con nhiều đồ vậy, có mặc hết đâu!”
Từ đó, tủ quần áo của tôi nghiễm nhiên thành tủ riêng của chị ta.
Ngày nào cũng thay đồ mới, đồ cởi ra thì vo tròn thành cục.
Rõ là ép tới mức đường may sắp bung.
Đi đâu về là tiện tay ném đồ vào người tôi:
“Thất Thất, chất lượng quần áo em tệ thật, mặc có một lần mà bung chỉ rồi!”
Tôi lườm:
“Chị quá béo nên mới làm bung, chứ em mặc không sao hết.”
Chị ta nghe vậy lập tức chạy méc mẹ tôi, nói tôi chê bai chị ta béo.
Mẹ lại tới răn dạy:
“Thất Thất, chị họ là khách, con phải nhường nhịn.”
Tôi đành ngậm bồ hòn.
Chưa đầy một tháng, tôi đã phải vứt đi khối quần áo – toàn là đồ chị ta mặc tới biến dạng, không thể dùng lại.
2.
Dầu tắm trong nhà cũng vài ngày lại hết một chai.
Ban đầu tôi chỉ thắc mắc sao vừa mua chai mới đã sắp cạn.
Hỏi bố mẹ, họ bảo dạo này tắm sơ qua, không dùng dầu tắm.
Cho đến một lần tôi tắm sau chị ta, mới thấy chai dầu đã trống trơn.
Xót của, tôi nhẹ nhàng khuyên:
“Chị ơi, chị dùng nửa chai dầu tắm mỗi lần thì phí quá… Tiết kiệm chút thì hơn.”
Chị ta mặt tái xanh, hất tay tôi ra rồi gào lên:
“Tống Thất Thất, dùng tí dầu tắm mà cũng phải xoắn vậy à? Mày bớt ăn vặt đi là mua được chai dầu khác chứ gì!
Mỗi tháng dì cho mày nhiều tiền tiêu vặt như vậy, mày đã bao giờ nghĩ đến việc chia sẻ với tao chưa?”
Nói mãi không thông, tôi cũng mặc kệ.
Từ đó, tôi không mua dầu tắm nữa, mỗi lần tắm xong đều mang nốt phần còn lại về phòng.
Chị ta biết thì lại quay sang nức nở với mẹ tôi:
“Huhuhu… dì ơi, Thất Thất chê con tắm hao dầu, nhưng con là con gái, không dùng dầu sao sạch được… Dì mỗi tháng cho Thất Thất nhiều tiền lắm mà con chẳng có gì hết…”
Mẹ đau lòng xoa đầu chị ta, rút 200 tệ từ túi ra đưa.
Tối đó, tôi lén hỏi mẹ tại sao lúc nào cũng chiều theo chị ta, trong khi chị ta chỉ biết ăn xài hoang phí, không coi tiền nhà mình ra gì.
Mẹ thở dài:
“Dù sao nó cũng là chị con, từ nhỏ đã tội nghiệp… Có gì nhường nó một chút. Nó ở tạm thôi, rồi cũng sẽ đi mà.”
Tôi không hiểu chị ta có gì đáng thương – từ bé thứ gì cũng có, còn tôi xin mẹ một món đồ chơi thôi cũng bị mắng là hoang phí.
Chị ta chỉ cần nhõng nhẽo là mẹ tôi răm rắp làm theo.
Mỗi lần tôi hỏi, mẹ đều lảng tránh.
Cứ thế một năm trôi qua.
Cho đến khi tôi lên đại học ngoài tỉnh.
3.
Giờ phòng tôi lại thành phòng riêng của chị ta?
Tôi nhìn chị ta mặt mày hằm hằm, nghiêm túc chất vấn:
“Đây là phòng của em. Em vào phòng mình thì có gì sai?”
Nói xong tôi không để ý tới chị ta nữa, mạnh tay kéo ngăn kéo đầu giường ra.