Đinh Mạn lập tức sầm mặt, trợn mắt quát:
“Đèn ba trăm ngàn mà có an toàn hay không? Anh là thợ hay là hạng gà mờ vậy? Tôi là tổng thiết kế, tôi bảo anh bật thì bật!”
Nói rồi, cô ta đột ngột quay phắt lại, túm mạnh cánh tay tôi kéo sang.
Một cái đẩy thật lực khiến tôi loạng choạng, đứng đúng vị trí ngay dưới đèn pha lê.
“Này! Cô đứng ở đây cho tôi!”
Khoé môi cô ta nhếch lên, lộ rõ sự độc ác.
“Cho chừa cái tật không nghe lời tôi. Đã làm giám sát thì đứng đó mà giám sát ánh sáng giúp tôi, xem góc nào đẹp nhất!”
Tôi bị đẩy ngửa ra phía sau, ngẩng đầu… liền đối diện với chiếc đèn pha lê nặng vài chục cân đang đong đưa dữ dội.
Những sợi dây điện kết nối phía trên trần nhà đang xèo xèo tóe tia lửa, như có thể đứt bất kỳ lúc nào.
Công nhân phía dưới đồng loạt biến sắc.
“Không được đâu cô Đinh! Tiếp tục như vậy sẽ xảy ra chuyện lớn đấy!”
“Vớ vẩn! Đồ tôi chọn sao có lỗi được? Mau bật đèn cho chị em tôi xem! Có gì tôi chịu!”
Thợ điện nghe vậy tức đến đỏ mặt, nhưng vì còn chờ cô ta thanh toán tiền nên chẳng dám nói thêm.
Ngay khoảnh khắc đó, một trong đám bạn của Đinh Mạn đã chen lên phía trước, dùng sức kéo mạnh cầu dao điện.
Một tiếng “cạch” vang lên sắc lạnh.
Ánh sáng bùng lên khắp phòng.
Chiếc đèn pha lê nặng trĩu đột ngột rung lên dữ dội, như một con thú bị chọc giận—
Tia lửa từ ổ điện phụt thẳng xuống, kèm tiếng rạn nứt đầy uy hiếp.
Tôi đứng ngay dưới tâm đèn, cảm giác cái chết đang lơ lửng bên tóc mai.
Ngay khoảnh khắc cầu dao vừa bật, tôi đột ngột tóm lấy cổ tay Đinh Mạn, lôi cô ta đứng vào đúng vùng chiếu sáng dưới đèn pha lê.
“Thiết kế Đinh à, đèn đẹp thế này, sao tôi có thể độc chiếm được? Cô cũng nên cùng thưởng thức chứ!”
“Xoẹt——”
Âm thanh dòng điện nổ lách tách vang lên, ánh đèn trên đầu loạn lên như điên, chớp tắt liên tục. Cả căn phòng sáng tối đan xen, như đang bước vào một màn kịch kinh dị.
“Rắc!”
Một sợi cáp thép nối trần bỗng gãy rụp.
Chiếc đèn pha lê nặng vài chục ký nghiêng hẳn sang một bên, hàng loạt viên pha lê rơi xuống như mưa bão, rào rào đập vào sàn nhà, vỡ nát như thủy tinh trong cơn lốc.
Phản ứng theo bản năng, Đinh Mạn hét toáng lên, xô tôi ra rồi tự nhào lăn sang bên, hoảng loạn bò chạy khỏi vùng nguy hiểm.
Tôi cũng thụt lùi lại, thoát khỏi vùng dưới đèn chỉ trong tích tắc.
Nửa giây sau, “RẦM!”
Chiếc đèn đập thẳng xuống vị trí chúng tôi vừa đứng, vỡ tan tành.
Một mảnh pha lê lớn bằng nắm tay rơi cách chân tôi chưa tới 10cm.
Nếu chỉ chậm nửa bước, thứ đó sẽ nện thẳng vào đầu tôi.
Cả phòng câm lặng.
Không khí đông cứng, chỉ còn tiếng thở dồn dập.
Đám chị em ăn diện của Đinh Mạn cũng hoảng loạn không kém, mặt trắng bệch.
Còn cô ta thì ngồi sụp dưới đất, run lẩy bẩy, chỉ tay về phía tôi, gào to:
“Đồ điên! Mày điên rồi! Mày muốn giết tao hả? Mày có biết làm thế là phạm pháp không?!”
Tôi phủi nhẹ lớp bụi trên tay áo, bình tĩnh bước lại gần, cúi đầu nhìn cô ta từ trên cao.
“Câu đó… tôi cũng muốn hỏi lại cô.”
“Là cô đẩy tôi đứng dưới đèn.”
“Tôi chỉ mời cô cùng trải nghiệm góc nhìn ‘ánh sáng hoàn hảo’ mà cô yêu cầu.”
“Lúc xảy ra sự cố, tôi không hề chạm vào cầu dao, cũng không điều khiển gì cả. Nếu truy cứu, người sai đầu tiên là cô.”
“Lần sau làm việc nhớ dùng não. Đây là nhà mới, đừng biến nó thành nhà ma.”
Cô ta vừa sợ, vừa tức, vừa mất mặt đến muốn cắn người.
“Mày… con khốn! Mày cứ chờ đấy! Tao sẽ cho sa thải mày ngay lập tức!”
Đám chị em vội vàng đỡ lấy cô ta, loạng choạng kéo ra ngoài như đang chạy trốn.
Tôi khẽ nhếch môi.
Tất cả diễn ra đúng như tôi dự liệu.
Thì ra là mưu kế này.
Tôi lập tức hiểu rõ tất cả.
Ngành sửa nhà vốn là cái hố đen không đáy, muốn đốt mấy triệu chẳng có gì khó.
Đoàn Thần sắp đặt cho tiểu tam nhúng tay vào, mục đích không chỉ là "góp ý thiết kế".
Mà là muốn lợi dụng quy trình ba bên ký xác nhận để lách qua kiểm soát chuyển khoản ngân hàng, từ đó rút ruột tài sản của tôi, rồi đội lốt "tài sản chung trong hôn nhân", khiến tôi không có cửa đòi lại.
Bài bản lắm. Tinh vi lắm.
Chỉ tiếc, hắn tìm nhầm người phối hợp.
Đinh Mạn là kiểu tiểu tam não cá vàng.
Đã gian lận còn làm hời hợt, lập danh sách mà không biết làm giả sao cho hợp lý.
Chi phí thì thổi phồng như trong phim viễn tưởng, tưởng ai cũng ngu à?
Chắc mấy năm ăn chơi ở nước ngoài, cô ta chơi luôn cả nơron thần kinh cho dễ sống.
“Cô làm nhanh được không? Mụ vợ kia đi Bỉ ít nhất cũng hai ba tháng mới về, tôi còn hẹn A Thần đi Maldives đây.”
Câu đó, đủ để tôi mỉm cười một cách nhẹ nhàng.
“Cô Đinh, hình như tôi nhớ không nhầm…”