Chiếc giường nước nhập khẩu trị giá hai trăm nghìn tệ vẫn đang rung lên nhịp nhàng, êm ái.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Đoàn Thần.
Mặt anh ta tím ngắt như gan heo, toàn thân run rẩy vì phẫn nộ lẫn xấu hổ.
Còn tôi thì nở một nụ cười tươi như hoa, thậm chí còn đưa tay vỗ nhẹ lên má anh ta.
“Đoàn Thần, anh chẳng phải rất thích diễn vai người chồng si tình sao? Thích kể với mọi người là tôi phụ bạc anh mà?”
“Vậy giờ, trước mặt bao nhiêu người thế này… diễn thêm một đoạn nữa cho tôi xem đi?”
Đám đông bắt đầu xì xào, sau đó nổ tung thành một trận chửi rủa tập thể.
“Đồ đàn ông bẩn thỉu, ngoại tình rồi còn vu oan cho vợ! Cút khỏi công ty đi!”
“Quay lại! Nhanh lên! Tin tức ngày mai có rồi đây! Cho cả thành phố biết cái gọi là ‘người đàn ông tốt’ lươn lẹo đến mức nào!”
Vô số điện thoại đã chĩa thẳng vào mặt Đoàn Thần, quay lại từng biểu cảm, từng giọt mồ hôi của anh ta.
Ngay tại khoảnh khắc ấy, anh ta chính thức chết trên mạng.
Sau "sự kiện giường nước", danh tính của Đinh Mạn cũng bị cư dân mạng bóc trần.
Cả hai nhanh chóng trở thành trò cười của cả thành phố.
Uy tín của Đoàn Thần lao dốc không phanh, khách hàng đồng loạt hủy hợp đồng.
Bên phía giới thiết kế nội thất, bạn bè trong nghề cũng tự động đứng về phía tôi, cùng giúp tôi truyền đi câu chuyện.
Không bao lâu sau, tên của Đinh Mạn hoàn toàn bị bôi đen trong giới.
Không ai dám giao dự án, không ai muốn cộng tác.
Cô ta đi tới đâu cũng bị chỉ trỏ, bàn tán sau lưng.
Đúng là...
Vợ chồng nghèo thì lắm nỗi buồn, nhưng vợ chồng nghèo mà còn mất nhân cách thì chỉ có… không ngóc đầu nổi.
Sau vụ bê bối chấn động, Đoàn Thần trút toàn bộ cơn giận lên đầu Đinh Mạn. Hai người cãi nhau gần như không ngừng nghỉ.
“Tất cả là tại cô! Nếu không phải cô cứ đòi dắt bạn bè đến nhà khoe khoang, thì chúng ta có mất mặt đến thế không?!”
“Lỗi tại tôi? Cái giường đó không phải do anh mua chắc? Giờ xảy ra chuyện thì anh đổ hết lên đầu tôi? Anh còn là đàn ông không vậy?!”
Đinh Mạn nước mắt ngắn dài, run rẩy móc ra một tờ phiếu siêu âm thai, giận dữ ném vào mặt Đoàn Thần.
“Anh nghĩ tôi muốn mọi chuyện thành ra thế này à?! Tôi nói cho anh biết – trong bụng tôi là con anh! Anh định bỏ luôn con ruột của mình sao?!”
Đoàn Thần nhìn chằm chằm vào tờ giấy, sững người.
Đàn ông luôn có cái gọi là “máu mủ truyền thừa”, và Đoàn Thần cũng không phải ngoại lệ.
Từng ấy năm sống với Diệp Gia Hòa, cô luôn lấy lý do bận công việc để trì hoãn chuyện sinh con.
Lại thường xuyên công tác xa, số lần gần gũi chẳng đáng bao nhiêu, huống hồ gì là chuyện con cái.
Đứa con – luôn là nỗi khát khao âm ỉ trong lòng hắn.
Hắn im lặng hồi lâu. Đến khi mở miệng lại, giọng nói đã mang theo chút run rẩy:
“Em… chắc chắn… đứa bé là của anh?”
“Dĩ nhiên là của anh! A Thần, em chỉ có một mình anh thôi mà!” – Đinh Mạn nghẹn ngào, khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem.
“Chúng ta cùng nhau cho con một mái ấm… được không?”
“Nhân lúc hai người còn đang trong thời gian hòa giải ly hôn, căn nhà đó vẫn được tính là tài sản chung.”
“Chúng ta bán nó đi, rồi mua chỗ khác, bắt đầu lại từ đầu… có được không anh?”
Trong đầu Đoàn Thần như vừa vẽ ra khung cảnh cậu con trai béo khỏe gọi hắn là “bố ơi” bằng giọng lanh lảnh.
Hắn lập tức mềm lòng.
Sắc mặt hắn thay đổi chóng mặt, ôm lấy Đinh Mạn, vừa dỗ vừa nịnh:
“Bảo bối, sao anh có thể không cần hai mẹ con em được chứ? Là do anh nóng quá thôi.”
“Yên tâm, anh nhất định sẽ cho em và con một mái nhà thật tử tế.”
Lúc này, thời gian hòa giải ly hôn chỉ còn lại đúng ba ngày.
Hôm đó, Đoàn Thần dẫn theo Đinh Mạn và một người mua nhà đã hẹn sẵn, quay trở lại căn hộ từng là nhà tân hôn của hắn.
“Căn nhà này nằm ở vị trí trung tâm, thiết kế lại cực kỳ đẹp.” Đoàn Thần ra sức tâng bốc với bên môi giới.
“Bán đúng giá thì được tám triệu là ít, nhưng tôi đang cần tiền gấp, chỉ cần bốn triệu thôi, chốt nhanh là sang tên liền.”
Đinh Mạn tựa đầu vào vai hắn, một tay vuốt nhẹ lên bụng, ánh mắt tràn đầy đắc ý như thể giấc mộng đổi đời đã trong tầm tay.
Người mua nhà khẽ gật đầu, xem như chấp nhận.
Đoàn Thần bước lên trước, chuẩn bị mở cửa.
Nhưng khi cắm chìa khóa vào ổ, xoay thế nào cũng không xoay được.
“Lạ thật… sao lại không mở được? Khóa đã bị thay rồi à?”
Trái tim hắn bỗng “lạch” một tiếng, linh cảm điềm xấu đang tới gần.
Hắn đập mạnh vào cánh cửa.
“Có ai trong đó không? Mở cửa!”
Cửa mở ra.
Một người đàn ông cao gần mét chín, cơ bắp cuồn cuộn, cởi trần, bước ra với vẻ mặt cáu kỉnh nhìn cả ba người đang đứng sững.
“Ba người là ai? Sáng sớm đã gõ cửa ầm ầm, muốn đập nhà người khác hả?”
Đoàn Thần chết sững.
“Anh là ai?! Đây là nhà của tôi! Sao anh lại ở trong nhà của tôi?!”
“Nhà cái đầu anh ấy.” – Người đàn ông gằn giọng, móc ra một cuốn sổ đỏ màu đỏ rực, ném thẳng vào mặt Đoàn Thần.
“Nhìn cho kỹ vào! Tên trên sổ là tên của tôi! Đây là nhà tôi! Nhà anh cái gì, mơ mộng ban ngày hả?”
“Nếu ba người còn không biến đi, tôi báo công an xử tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp đấy!”
Đoàn Thần run rẩy nhặt cuốn sổ đỏ lên, lật ra xem… Phần chủ sở hữu: một cái tên hoàn toàn xa lạ.