Môi run run:
“Em… em biết rồi…
A Lam, anh có thể giải thích…”
Tôi nhún vai:
“Nhưng tôi không có nhu cầu nghe.”
Tôi bước lại gần, hạ giọng đầy cay độc:
“Cái ga giường dính máu đó mà cũng dám đăng lên, anh còn mặt mũi tới đây dây dưa với tôi?”
“Tống Lộ Trạch, anh thật sự… hèn hạ đến mức đáng khinh.”
Tôi xoay người vào nhà, gọi bảo vệ sống gần đó đến kéo người ra ngoài.
Đi ngang cửa sổ, lại nghe thấy một tiếng rống:
“Con tiện nhân! Mày làm tao mất mặt đến mức nào rồi biết không?!”
Sau đó là tiếng bạt tai giòn tan, nghe rõ dù cửa kính cách âm.
Lưu Khả Khả hình như đang ôm mặt khóc rưng rức.
Tôi kéo rèm cửa lại, bình tĩnh nhắn cho Thời Du Bạch:
“Đang bận. Nhớ anh.”
8
Lần sau gặp lại Tống Lộ Trạch là trong bữa tiệc chào đón tôi bạn bè tổ chức.
Toàn là người lớn, câu chuyện cũng xoay quanh kinh doanh, tài chính.
Ánh đèn nhẹ dịu, rượu ngọt dịu, không khí rất thoải mái.
Tôi lỡ vui nên ở lại lâu hơn chút.
Không ngờ, lại có người không mời mà đến.
Không khí trong phòng bỗng chốc trầm hẳn.
Bạn tôi khẽ kéo tay áo tôi, thì thầm:
“A Lam, không ai mời hắn cả.”
Tôi gật đầu. Biết ngay mà.
Bạn tôi thở phào, giọng có phần khinh bỉ:
“Giờ hai người họ bị xem như ‘chí phèo’ của giới này, gia đình sa sút đã đành, nhân cách cũng tệ.”
“Đặc biệt là Lưu Khả Khả, nhìn Tống Lộ Trạch như của quý, gái nào đến gần cũng đề phòng.”
Tôi liếc nhẹ, quả nhiên Lưu Khả Khả lẽo đẽo sau lưng Tống Lộ Trạch.
Thấy tôi nhìn sang, cô ta co rúm lại, rồi lườm tôi một cái rõ bén.
Tống Lộ Trạch thì như không thấy gì, tự ý ngồi xuống chỗ đối diện tôi.
Không muốn phá hỏng bầu không khí, tôi đứng lên đi vệ sinh.
Chẳng bao lâu sau, người tôi không muốn thấy nhất lại xuất hiện.
Lưu Khả Khả chẳng thay đổi chút nào.
Tóc buộc hai bên kiểu bánh bèo, váy trắng trong sáng, trang điểm ngây thơ.
Nhưng cô ta không hiểu rằng – giới này không cần ‘thiên thần nhỏ’ gì hết.
Chỉ cần lợi ích.
Cô ta hết giá trị khai thác rồi, nên bị vứt – đơn giản vậy thôi.
Cô ta trừng trừng nhìn tôi, ánh mắt đỏ ngầu vì ghen tị:
“Chúc Hạo Lam, nhìn A Trạch si tình với chị như vậy, chị đắc ý lắm đúng không?”
Tôi chỉ im lặng nhìn cô ta qua gương.
Vài giọt nước mắt và vài câu thoại sướt mướt mà cũng gọi là si tình?
Cô ta đột nhiên cong môi cười:
“Nhưng chị chắc chưa biết nhỉ, việc chị bị chuyển trường là do A Trạch dựng chuyện bị bắt nạt để tránh gặp chị đấy.”
“Hắn chẳng bị ai đánh hết, mà chị thì ngốc nghếch vì bảo vệ hắn mà bị đánh… ha ha ha…”
Tôi vẫn điềm tĩnh.
Vì thật sự – chẳng sao cả.
Tống Lộ Trạch hay Lưu Khả Khả, sau này chỉ là những người đứng sau lưng tôi – vĩnh viễn.
Cô ta rít lên:
“Chị sao vậy hả? Sao không tức giận?
Chị cao ngạo cái gì vậy?!”
“Chị dựa vào đâu mà vênh mặt như vậy?!
Ngoài cái nhà giàu, chị có gì hơn tôi?
Đến cả giữ đàn ông cũng không xong, đồ vô dụng!”
Cô ta giơ tay định tát tôi – nhưng bị ai đó chặn lại rồi hất mạnh ra xa.
Thời Du Bạch đứng chắn trước mặt tôi, lạnh lùng nhìn Lưu Khả Khả ngã ngồi dưới đất:
“Cô xúc phạm và cố ý gây thương tích với vị hôn thê của tôi – tôi đã quay clip làm bằng chứng và báo cảnh sát.”
“Có gì cần nói, đến đồn mà nói.”
Tôi nhìn bóng lưng cao lớn che chắn cho mình, không nhịn được mà bật cười.
Tên này rõ ràng đã chuẩn bị kỹ càng để gặp tôi, ngay cả phụ kiện và đồ vest cũng cùng tông với tôi.
Trẻ con… mà đáng yêu quá.
Xe cảnh sát tới gây không ít chú ý.
Bạn bè nghe tiếng động, đi ra xem.
Vừa hay thấy Lưu Khả Khả bị áp giải lên xe.
Cô ta vùng vẫy điên cuồng, hét:
“Bọn bay dám đụng tao à?! Tao là vợ Tống Lộ Trạch đấy!
Tao phải đi tìm chồng tao!!”
Mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía Tống Lộ Trạch.
Nhưng hắn chỉ đứng đó – lặng im, mặc kệ người con gái mình từng nâng như trứng bị lôi đi.
Không can ngăn, không phản ứng.
Quá hiểu cách "bảo toàn bản thân".
Tôi lặng lẽ nhìn hắn một cái.
Từ giây phút ấy – cậu thiếu niên từng khắc sâu trong thanh xuân tôi, hoàn toàn sụp đổ.
9
Rời khỏi đồn cảnh sát đã rất muộn, tôi dứt khoát dẫn Thời Du Bạch về nhà mình nghỉ luôn.
Sáng hôm sau vừa mở mắt, bữa sáng đã được bày sẵn trước mặt.
Tôi tựa vào khung cửa, nhìn anh đang rửa bát một cách chuyên chú:
“Anh đảm đang quá vậy?”
“Chưa có danh phận gì, phải đảm đang một chút để gây ấn tượng tốt với vợ tương lai chứ.”