01
Tiểu tỳ Tiểu Thúy hớt hải chạy tới bẩm báo rằng, Thẩm Thanh đưa một nữ tử về phủ. Khi ấy ta chỉ hơi bất ngờ, chứ cũng không suy nghĩ gì nhiều.
Mãi đến khi bước vào tiền sảnh, nhìn thấy Thẩm Thanh cùng nữ tử kia cười cười nói nói, lòng ta mới thực sự cảm nhận được uy hiếp.
Thẩm Thanh trời sinh lãnh đạm, ta gả cho hắn đã ba năm, thường ngày cũng hiếm khi thấy được mấy phần ôn hòa, đừng nói là mỉm cười dịu dàng.
Ta bước đến bên cạnh Thẩm Thanh, khẽ cất giọng hỏi:
“Phu quân, vị cô nương này là…”
Vừa thấy ta, Thẩm Thanh liền thu lại ý cười trên mặt, thản nhiên nói:
“Đây là Sở Uyển Du. Tuy Sở cô nương xuất thân thanh lâu, nhưng chí hướng thanh cao. Nếu chẳng phải năm xưa gia cảnh túng quẫn, cơm không đủ ăn, nàng cũng chẳng đến mức phải tự bán thân vào chốn ấy.”
“Thanh lâu?”
Sắc mặt ta thoáng trầm xuống. Trong lòng dẫu thế nào cũng không thể tin được, Thẩm Thanh xưa nay tự xưng chính trực nho nhã, lại cũng lui tới nơi phong trần, còn đưa cả nữ tử thanh lâu về phủ.
Sở Uyển Du từ lúc ta bước vào đã lén đánh giá ta, nay nghe Thẩm Thanh nói xong liền cúi đầu, lộ vẻ bi thương:
“Phu nhân, tuy thiếp thân ở chốn phong trần, nhưng xưa nay chỉ bán nghệ, tuyệt đối không bán thân.”
Nói xong, ánh mắt lại len lén nhìn Thẩm Thanh một cái. Nhìn ánh mắt tương giao giữa hai người, ngực ta như bị ai siết chặt, nghẹn đến khó thở.
Thẩm Thanh thấy ta im lặng, lại lên tiếng:
“Phu nhân hẳn cũng nên thông cảm, ta bỏ tiền chuộc Uyển Du về, cũng là một chuyện tốt.”
Nghe hắn gọi tên nàng ta thân mật như thế, lòng ta đau như dao cắt. Ta lạnh lùng cất lời:
“Phu quân, Sở cô nương thực sự đáng thương. Thế nhưng nàng là nữ tử chưa xuất giá, lại lưu trú trong phủ chúng ta, e là khó tránh điều tiếng. Thiếp nghĩ, chẳng bằng giúp nàng tìm một công việc ổn định, để nàng có chỗ nương tựa lâu dài, chẳng phải tốt hơn sao?”
Sở Uyển Du thấy Thẩm Thanh nghe lời ta nói liền trầm tư suy nghĩ, trong lòng hoảng hốt, nước mắt rưng rưng nói:
“Phu nhân, thiếp thân vốn xuất thân thanh lâu, ra ngoài thì có thể làm gì để mưu sinh? Phu nhân muốn đẩy thiếp vào chỗ chế//t sao? Nếu phu nhân không dung nạp, vậy thì để thiếp chế/t tại đây, giữ lại chút trong sạch cuối cùng.”
Dứt lời, thân thể nàng liền lao thẳng về phía cột trụ ngoài sảnh. Thẩm Thanh hoảng hốt ôm lấy nàng, quay đầu giận dữ quát ta:
“Thời Cầm, ta quả thật đã nhìn lầm nàng rồi! Sao lại có thể tàn nhẫn đến thế? Nàng tưởng ai cũng như nữ nhi nhà thương gia, có thể tự do ra ngoài, không màng thể diện hay sao?”
Từng lời của hắn như mũi kiếm sắc bén, đâm thẳng vào tâm can ta. Hai tay ta siết chặt, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến mức rướm má/u, vậy mà lại không cảm thấy chút đau đớn nào.
Hắn tuy có chức vị trong triều, nhưng bổng lộc ít ỏi, nếu không nhờ ta bôn ba vất vả bên ngoài, hắn lấy đâu ra bạc để chuộc nữ tử thanh lâu này?
Vậy mà trong lòng hắn lại nghĩ về ta như thế.
Ta nhìn chằm chằm vào hắn, gằn từng chữ:
“Phu quân, thật sự muốn để Sở cô nương ở lại phủ?”
Thẩm Thanh cau mày, giọng mất kiên nhẫn:
“Tất nhiên rồi. Nàng đừng quên, phủ này họ Thẩm, không phải họ Thời, chẳng đến lượt nàng can dự!”
Ta nén giận, mỉm cười gật đầu:
“Được thôi, phu quân đã ‘nhân hậu’ như vậy, thiếp thân nào dám ngăn cản? Cứ theo ý phu quân mà làm vậy.”
Nói xong, không để tâm đến ánh mắt sửng sốt của Thẩm Thanh, ta xoay người rời khỏi tiền sảnh.
Thẩm Thanh, là hắn phụ ta trước. Vậy thì đừng trách ta vô tình.
02
Thẩm Thanh đối với Sở Uyển Du quả thực chăm sóc chu đáo, đặc biệt an bài nàng ở thính vũ hiên gần sát bên hắn.
Người xưa nay tối kỵ quản chuyện vặt trong phủ như hắn, vậy mà nay lại thân chinh hỏi han từng việc an trí cho nàng, thậm chí ăn mặc dụng cụ đều chiếu theo tiêu chuẩn chủ tử, sợ nàng chịu một chút ấm ức.
Tiểu Thúy tức tối thuật lại những việc ấy cho ta nghe, khi đó ta đang cầm trong tay sổ địa bạ của mấy cửa hàng, cân nhắc tính toán.
May mắn là lúc trước lập sổ ta còn giữ được chút minh mẫn, toàn bộ đều ghi dưới danh nghĩa của ta.
Thấy ta không có phản ứng gì, Tiểu Thúy lại nói:
“Phu nhân, người mau gác sổ sách lại đi, nữ yêu kia tâm tư sâu nặng, khi thì đợi lão gia lúc tan triều về phủ, khi thì nấn ná trong thư phòng đọc sách. Hôm nay nô tỳ còn nghe đám hạ nhân thì thầm, nói lão gia định nạp nàng làm tiểu thiếp đấy.”
Ta nhớ đến cuốn sổ chi tiêu quản gia vừa trình lên ban nãy, liền ngẩng đầu nói:
“Vậy sao? Đi, đến xem thử.”
Vừa đến trước cửa viện của Sở Uyển Du, đã nghe thấy tiếng đàn du dương từ trong vọng ra.
Quả nhiên là tài nghệ xuất chúng, một khúc 《Cao sơn lưu thủy》 được nàng tấu nên thâm thúy thần kỳ. Ta trông thấy Thẩm Thanh đang ngồi đối diện nàng, chăm chú lắng nghe, còn vỗ tay tán thưởng không ngừng.
Sở Uyển Du ngẩng đầu trông thấy ta đến, trên mặt hiện lên ý cười khiêu khích, bỗng ngưng tay, đứng dậy cúi người:
“Phu nhân, người đến rồi.”
Thẩm Thanh đang mải say mê nghe đàn bị gián đoạn, sắc mặt liền trầm xuống, giọng đầy bất mãn:
“Ngươi đến làm gì? Uyển Du vừa mới đàn được khúc hay, lại bị ngươi cắt ngang rồi.”
Ta mỉm cười bước vào:
“Phu quân nói vậy sao được? Thiếp chỉ đến đây thôi, nào có mở miệng gọi nàng dừng tay? Huống hồ một khúc đàn, đứt rồi có thể đàn lại, cũng đâu phải gãy tay, có phải không, Sở cô nương?”
Nữ tử ban nãy còn ra vẻ thanh lãnh ngạo cao trước mặt Thẩm Thanh, thoắt cái đã đỏ mắt rưng rưng.
“Phu nhân, là thiếp không phải, không nên đàn khúc này…”
Chưa dứt lời, Thẩm Thanh đã giận dữ quát:
“Ngươi là nữ nhi nhà buôn, chẳng hiểu gì thì đừng mở miệng hồ ngôn loạn ngữ! Uyển Du cầm nghệ xuất chúng, thế gian hiếm có, từ nay về sau chớ có tùy tiện đến viện nàng, quấy nhiễu thanh tịnh nơi đây.”
Ngay khi Thẩm Thanh không nhìn thấy, Sở Uyển Du liền đưa mắt nhìn ta, ánh mắt tràn đầy trào phúng.
Ta chẳng buồn để tâm, cầm lấy quyển sổ, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Thẩm Thanh.
“Phu quân nói sai rồi, khúc đàn là để người nghe, thiếp không hiểu thì càng nên học, phải không? Nhưng hôm nay thiếp đến đây không phải để nghe đàn gảy.”
“Gần đây từ lúc Sở cô nương vào phủ, chi tiêu tăng vọt như nước đổ qua rổ, thiếp chẳng qua là đến hỏi một câu thôi.”
Thẩm Thanh lộ rõ vẻ bực bội:
“Suốt ngày chỉ lo mấy chuyện tục sự, Uyển Du là nữ tử thì tiêu xài được bao nhiêu?”
Ta đem sổ chi tiêu đặt phịch xuống trước mặt hắn:
“Sở cô nương ngày nào cũng phải có trái cây theo mùa, vi cá yến sào, còn có cả hương liệu quý giá, món nào cũng chẳng rẻ.”
Thẩm Thanh hơi ngẩn người, quay đầu nhìn về phía Sở Uyển Du. Nàng vội vàng giải thích:
“Thanh ca, chàng biết rõ mà, từ nhỏ thân thể thiếp yếu nhược, cần được điều dưỡng, lúc ở thanh lâu cũng đã vậy…”
“Thôi đủ rồi, chẳng qua là ít tiền thôi. Nếu nàng không muốn bỏ, thì lấy bổng lộc của ta mà dùng.”