1.
Năm ta mười tuổi, mẫu thân sinh đệ đệ. Bà nội liền quyết định lấy mười lượng bạc bán ta cho bọn người buôn nô.
Họ đưa ta đến trước cửa một phủ đệ rộng lớn và uy nghiêm. Ta chẳng nhận ra những chữ trên tấm bảng cao cao, chỉ biết răm rắp theo sau người buôn nô mà bước vào.
Đây là lần đầu tiên trong đời ta nhìn thấy một phủ đệ lớn đến thế, cả hoa cỏ trong sân cũng khác hẳn những gì ta từng thấy.
Ta được dẫn vào một sân viện yên tĩnh, không khí thoang thoảng mùi thuốc đắng. Người buôn nô kính cẩn quỳ xuống, ta cũng mơ hồ quỳ theo.
Ông lão đi cùng chúng ta cúi đầu nói với người trong màn che:“Vương gia, đây là người mà Thế tử gia dặn mang tới.”
Một bàn tay tái nhợt từ từ kéo rèm lên. Lúc ấy, ta như bị ánh sáng làm chói mắt, bởi người bước ra là một ca ca vô cùng tuấn mỹ.
Người ấy chỉ tay về phía ta, giận đến mức giọng run rẩy:“Đây là cái gì? Các ngươi tìm cho bổn vương một đứa con gái sao?”
“Gọi hắn lăn qua đây ngay!”
Lời quát lạnh lùng như sấm rền, khiến ta sợ đến co rụt cổ.
Lão bộc khẽ đáp:“Thế tử gia đã lên đường đi Giang Châu từ hôm trước, nói có chuyện gấp cần xử lý.”
Vị ca ca tuấn mỹ sắc mặt trắng bệch, nay vì cơn giận mà ửng thêm sắc hồng, càng khiến người trông rực rỡ hơn.
“Bổn vương xem hắn là đang mong ta c h ế t sớm thì có!”
Không ai trong phòng dám nói một lời. Đột nhiên, ánh mắt lạnh băng của vị ca ca ấy quét qua ta:“Đem nó ném ra ngoài!”
Lời nói khiến ta hoảng sợ, ta dùng tay chống đất, chậm rãi bò về phía trước, ngẩng mặt nhìn hắn, giọng run rẩy:“Đừng ném ta ra ngoài… Ta… ta biết giặt quần áo.”
Ca ca đẹp đẽ ấy cúi đầu nhìn ta. Lúc này, ta chỉ mặc một bộ quần áo cũ nát, trên giày còn có một lỗ rách.
Ta lúng túng kéo vạt áo ngắn không vừa vặn trên người, cúi đầu, không dám nói thêm gì nữa.
Trong phòng yên tĩnh một hồi, ta nín thở, không dám làm kinh động ai.
“Thôi được, cứ để nó tạm ở lại phủ đi.”
Vị ca ca ấy đứng dậy, vòng qua người ta bước ra ngoài. Vạt áo hắn lướt nhẹ qua má ta, để lại một mùi hương nhàn nhạt, rất dễ chịu.
Ta được giữ lại trong phủ. Trước khi rời đi, người buôn nô còn dặn dò:“Cô nương nhớ hầu hạ Vương gia cho tốt, ngày vinh hoa phú quý cũng chẳng còn xa.”
Vương gia? Là vị ca ca xinh đẹp ấy sao?
Ta cảm thấy trên người chợt ấm áp, là do hắn đã khoác chiếc áo choàng rộng của mình lên người ta. Trên áo choàng còn vương mùi hương dễ chịu từ hắn. Ta đưa má cọ nhẹ vào lớp lông mềm trên cổ áo, không nhịn được mà bật cười khúc khích.
“Ngươi tên gì?”
Hắn ngồi xổm xuống, đôi mắt dịu dàng nhìn thẳng vào ta.
Ta khẽ lắc đầu, hơi ngượng ngùng đáp:“Ta không có tên, ở nhà người ta chỉ gọi ta là ‘Nha đầu’.”
Hắn ngẩn người, ánh mắt dần trở nên mềm mại. Hắn đưa tay chỉnh lại chiếc áo choàng trên người ta, rồi dịu dàng nói:“Để ta đặt cho ngươi một cái tên, được không?”
Ta ngước mắt nhìn hắn, bất ngờ xen lẫn vui mừng, liền reo lên:“Được! Cảm ơn ca ca!”
Hắn đứng dậy, đưa tay về phía ta. Ta ngẩng đầu nhìn bàn tay sạch sẽ của hắn, chần chừ một chút rồi rụt về phía sau.
“Ta… tay ta bẩn.”
Hắn lại cúi xuống, nắm lấy tay ta, nhẹ nhàng nói:“ca ca không thấy ngươi bẩn.”
Bàn tay hắn hơi lạnh, ta liền dùng chút sức lực nắm chặt tay hắn hơn.
Hắn nhận ra động tác của ta, cúi đầu nhìn ta như dò hỏi.
Ta ngẩng đầu mỉm cười:“Ta sưởi tay cho ca ca.”
Hắn bật cười, lắc đầu nhẹ, rồi dắt ta đến trước một chiếc bàn.
Hắn cầm bút, trên tờ giấy tuyên thành viết xuống ba chữ. Ta không nhận ra đó là chữ gì, nhưng chỉ cảm thấy từng nét bút của hắn rất đẹp.
“Tiêu Thời Diên, đó là tên ta.”
Hắn dừng lại, suy nghĩ một lát, sau đó lại viết thêm ba chữ.
“Tiêu Thời Chiêu.”
Từ đó, ta dọn vào ở tại phòng bên cạnh của Tiêu Thời Diên. Ta gọi hắn là ca ca, còn hắn gọi ta là Chiêu Chiêu.
2.