Giờ hành hình đã đến.
Điểm danh buổi chầu sớm của Diêm Vương.
Con số trên màn hình thang máy nhảy từng bậc một cách chậm chạp, mỗi lần nhảy lại như có búa đập thẳng vào ngực tôi.
Tầng 28 – cấm địa.
Yên tĩnh đến rợn người.
Thảm dày màu xám chì trải kín hành lang, bước lên không phát ra tiếng động nào.
Không khí mang theo mùi gỗ trầm mát lạnh quen thuộc – chính là mùi hương luôn vương trên người Tạ Trinh.
Tôi đứng trước cánh cửa gỗ lim nặng trịch, tự ám thị bản thân một phút, rồi run rẩy gõ ba cái.
“Vào đi.”
Giọng trầm, không rõ cảm xúc.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Trước khung cửa kính sát đất khổng lồ, người đàn ông đứng quay lưng lại, đang tưới nước cho một chậu lan quý giá nhìn là biết không phải hàng chợ.
Anh ấy mặc một chiếc sơ mi đen, không cà vạt, cúc cổ mở hai nút, tay áo xắn lên đến khuỷu.
Lộ ra phần cánh tay thon dài, không quá đô nhưng khi đưa tay tưới nước, cơ bắp nhẹ nhàng căng lên, vài đường gân xanh ẩn hiện, nguy hiểm một cách tinh tế.
Nhưng trí mạng nhất… là bàn tay phải của anh ta.
Từng khớp xương rõ ràng, trắng lạnh như ngọc, như không dính chút bụi trần.
Chuỗi trầm hương đen tuyền buông lơi vắt qua khe ngón cái – đen đối trắng, đối lập đến cực độ, khiến não tôi bắn ra cả ngàn chữ fanfic 18+ chỉ trong một giây.
Tôi nuốt khan, cổ họng khô rát.
Chết tiệt. Tôi đến đây để bị xử tội, sao còn mê trai?
Cái tay đó… đúng kiểu “thẩm mỹ hệ XP cá nhân” của tôi.
Nếu tay đó nắm lấy gáy tôi, hoặc ấn tôi xuống…
NGỪNG LẠI!!!
Giang Hòa mày điên rồi hả?! Đến lúc chết còn nghĩ linh tinh!!
“Xem đủ chưa?”
Tạ Trinh không biết đã quay người lại từ lúc nào, tay vẫn cầm chiếc bình tưới nước, ánh mắt dài hẹp như mắt phượng khẽ liếc tôi một cái, nửa cười nửa không, khiến lưng tôi lạnh toát.
Tôi giật nảy người, lập tức cúi gập người một góc chín mươi độ:
“Chào Tổng giám đốc Tạ! Tôi đến nộp kiểm điểm… à không, nộp báo cáo ạ!”
Tôi hai tay kính cẩn dâng lên bản “Báo cáo nghiên cứu hành vi tự luyến ở nam giới hiện đại và hiện tượng thoái hóa về giống loài linh trưởng” – sản phẩm tôi cày trắng đêm hôm qua, vừa bịa vừa cầu nguyện.
Nhưng anh ấy không nhận lấy.
Anh đặt bình tưới sang một bên, từ tốn rút một tờ khăn giấy, lau từng ngón tay một cách cẩn thận, như đang thực hiện một nghi thức nào đó mang tính trang trọng.
Sau đó, anh đi vòng qua bàn làm việc, ngồi xuống ghế da, hai chân thon dài bắt chéo, dáng ngồi lười biếng nhưng toát ra khí chất không ai dám xía vào.
“Ngồi đi.”
Anh hơi nghiêng cằm, ra hiệu về chiếc ghế đối diện.
Tôi nào dám ngồi. Chỉ có thể đứng thẳng như học sinh bị phạt đứng bảng:
“Dạ… tôi đứng được ạ. Tổng giám đốc Tạ, tôi biết mình sai rồi, đúng là hôm qua trong giờ làm tôi không nên làm việc riêng… càng không nên phát ngôn những lời… sai trái như thế…”
“Sai trái?”
Anh khẽ cười, ngón tay gẩy nhẹ chuỗi trầm hương đang lỏng lẻo trên tay, tiếng gõ “cốc, cốc” vang lên nhè nhẹ, lại khiến tim tôi muốn rớt ra ngoài.
“‘Cóc ghẻ muốn lên ngôi’? Ý tưởng phong phú đấy.”
…
Tôi chỉ muốn có cái hố gần đó để tự chui vào, chôn luôn.
“Giang Hòa. Nhân viên phòng Marketing, vào công ty được hai năm.”
Anh tiện tay lật hồ sơ trên bàn, giọng điệu vô cùng bình thản:
“Thành tích trung bình, không nổi bật. Nhưng…”
Anh dừng lại, chậm rãi ngước mắt lên nhìn tôi, ánh mắt ấy sắc bén như muốn lột trần tôi ra từng lớp một:
“Từ vựng trong đời sống cá nhân thì phong phú đáng kinh ngạc.”
Tôi cúi đầu, ngón chân trong giày đã cuộn lại xây xong một cái lâu đài.
“Nếu anh định cho tôi nghỉ việc… có thể… có thể xét duyệt cho tôi một gói bồi thường N+1 không ạ?”
Tôi thì thầm, hoàn toàn chấp nhận cái kết bi thảm phía trước.
Tạ Trinh đặt hồ sơ xuống, nghiêng người ra sau, ánh mắt thản nhiên:
“Ai nói là tôi muốn cho cô nghỉ việc?”
Hả??
Tôi ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to như muốn rớt ra khỏi hốc mắt.
Khóe môi anh ấy thấp thoáng một nụ cười cực nhẹ, ánh mắt sâu thẳm không đoán nổi:
“Đúng lúc lắm. Trợ lý hành chính của tôi vừa nghỉ việc. Mà cô lại rất giỏi quan sát giống loài…”
“Cô Giang.” Anh ấy hơi nghiêng người về phía trước, trong khoảnh khắc đó, áp lực vô hình và mùi hương lạnh mát như tuyết tùng gần như bao trùm lấy tôi.
“Từ hôm nay, chuyển lên tầng 28. Làm trợ lý riêng cho tôi.”
“Tôi cũng rất tò mò, trong báo cáo quan sát của cô, tôi sẽ bị phân loại thành giống gì.”
Tôi nghi ngờ tai mình có vấn đề.
Hoặc… thế giới này chính thức điên rồi.
Bắt một người vừa mới chửi sếp thậm tệ đi làm… trợ lý riêng cho sếp?!
Không khác gì cử Tôn Ngộ Không đi trông vườn đào!
“Tổng giám đốc Tạ, tôi… tôi không hợp đâu ạ!” Tôi lắc đầu như trống bỏi, cố cứu vãn:
“Tôi vụng về lắm, còn bị hội chứng sợ chi tiết nữa, với lại… tôi không biết gì về hành chính…”
“Tăng gấp đôi lương.”
Anh ấy cắt ngang phép khước từ của tôi, giọng bình thản như đang nói về thời tiết hôm nay.
Câu “tôi không…” lập tức nghẹn trong cổ họng.
“Thưởng Tết gấp hai, lương tháng mười ba khởi điểm sáu tháng.”
Anh tiếp tục tung chiêu như thể đang thả từng viên kẹo bọc vàng xuống trước mặt con mèo hoang đang đói rã ruột.
Tôi bắt đầu… dao động.
Chữ “không” mới mon men ra tới đầu môi, đành nuốt ngược trở lại.
“Hơn nữa…”
Ánh mắt Tạ Trinh dừng lại trên mặt tôi, mang theo ý cười như không, hơi thở nhẹ nhàng mà chí mạng: