1.
Tôi và Phương Hảo đã kết hôn ba năm.Ba năm qua, tôi nuôi cô ấy.
Lương tháng của tôi là 14.000 tệ, mỗi tháng đều chuyển khoản cho cô ấy 10.000 để chi tiêu sinh hoạt.4.000 còn lại, tôi giữ làm tiền tiêu vặt.
Vậy mà tôi thật sự không hiểu nổi, tại sao cô ấy lại mê mẩn mua hàng giá rẻ trên BingXingXing (app mua hàng rẻ nổi tiếng).
Vài hôm trước, cô ấy bảo tôi trên đường về nhà nhớ ghé lấy mấy kiện hàng giúp.Tận tám gói hàng! Khiêng tới tay rã rời, mồ hôi đầm đìa.Về đến nhà, cô ấy lại trách móc tôi không làm việc cẩn thận, rõ ràng gửi cho tôi chín mã nhận hàng.
Ngày nào cô ấy cũng chỉ ở nhà làm việc vặt, chăm con – vậy mà có thể đặt mua lắm thứ như thế à?
Tôi liếc qua mấy món hàng vừa lấy, càng nhìn càng choáng:Quần lót 5 chiếc giá 9.9 tệ, dép đi trong nhà 5.9 tệ, khăn giấy 10 gói chỉ 3.3 tệ, dầu gội 2 chai 29.9 tệ...
Tôi nhớ mình đã từng nói với cô ấy là dùng mấy loại dầu gội rẻ tiền sẽ làm tôi bị gàu, nhắc cô ấy mua loại có thương hiệu một chút.Vậy mà cô ấy cứ mặc kệ.
Giờ thì đến lượt... bị ám ảnh bởi mấy cái túi rác 200 cái giá 5.9 tệ.Con trai thì đang ngồi trên bồn cầu gọi mãi:— Mẹ ơi, mẹ ơi, lại đây với con!
Còn cô ấy thì vẫn cắm cúi đếm túi rác, vừa tranh cãi tay đôi với bên bán hàng qua điện thoại.Một món hàng năm tệ mà phải tranh tới lui như vậy sao?
Tôi bực mình lên tiếng:— Phương Hảo, con đang gọi em kìa.
Tôi cố gắng kiềm chế, nhẹ giọng nhắc cô ấy.Thực ra lửa giận đã muốn bốc thẳng lên đỉnh đầu rồi.150 cái với 200 cái túi rác thì có khác biệt gì to tát, mà khiến cô ấy không thèm để mắt đến con cơ chứ?
Phương Hảo không ngẩng đầu lên, chỉ đáp cộc lốc:— Em đang bận chút, anh vào lau mông cho con đi.
Tôi nghe mà ngán ngẩm.Cả ngày đi làm mệt bở hơi tai, chỉ mong về nhà được nghỉ ngơi một chút, vậy mà…
Thằng nhỏ thì vẫn ngồi trong toilet gào ầm:— Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mau lại đây!
Tiếng nó kêu nhức đầu quá, tôi đành miễn cưỡng bỏ điện thoại xuống, đi vào nhà vệ sinh.
Chưa kịp phàn nàn chuyện nó bốc mùi, thì cái thằng ranh con đã nhăn mặt vặn vẹo trên bồn cầu:— Ba ơi, giấy vệ sinh này cứng quá, con muốn dùng khăn ướt cơ!
Tôi đành lọ mọ tìm khăn ướt.Vừa đưa cho nó thì lại nghe nó càu nhàu:— Ướt lạnh quá, con muốn ba nhúng nước ấm!
Tôi tức điên người.Rõ ràng là bị mẹ nó chiều hư rồi!
Chỉ là lau mông thôi mà, vậy mà cũng kén cá chọn canh, khó chiều còn hơn cả khách hàng lớn.Tôi ném phăng bịch khăn ướt lên bệ, quay ra gào với Phương Hảo – lúc đó vẫn còn đang đôi co với shop bán túi rác:
— Con trai em không chịu cho anh lau! Mau vào mà lo cho nó đi!
Cả cái nhà hỗn loạn đến phát điên, đầu óc tôi cũng muốn nổ tung rồi.
Tôi cố nén giọng lại, nói:— Hết thuốc lá rồi, anh xuống mua bao thuốc.
Phương Hảo đang chạy về phía nhà vệ sinh thì khựng lại, quay đầu nhìn tôi.Cái áo phông rộng thùng thình trên người cô ấy dính đầy vết bẩn.Chậc, sao bây giờ cô ấy lại xấu đến vậy?
Cô ấy há miệng, có vẻ muốn nói điều gì.Chắc lại mấy câu cũ rích:“Thuốc lá không tốt cho sức khỏe”, “hút ít thôi”, “để dành tiền mua đồ cho con”…Nghe mãi mà tôi muốn mọc kén trong tai luôn rồi.
Tôi vội vã buông một câu cho xong chuyện:— À, tiện tay anh mang rác dưới nhà đi luôn rồi nhé.
2.
Lúc tôi xuống tầng dưới hút thuốc, vừa vặn chạm mặt với Trương Thanh Nhã – cô hàng xóm tầng 8.
Cô ấy vội vã chạy ra ngoài, suýt thì đâm sầm vào tôi đang đứng nép bên cửa.Thấy cô ấy loạng choạng muốn ngã, tôi vội đưa tay đỡ lấy.
Cảm giác trong tay… thật mềm mại.Tự dưng tôi lại nhớ đến lần đầu nắm tay Phương Hảo.Tiếc rằng giờ đây, chạm vào cô ấy chẳng khác nào tay trái nắm tay phải — không chút rung động.
— A… Anh Vương, xin lỗi nhé! Em không để ý.
Trương Thanh Nhã mặt đỏ bừng, lí nhí nói xin lỗi.Tôi cười xua tay bảo không sao, rồi hỏi sao cô ấy gấp gáp vậy.
Cô ấy nói:— Nhà em bị tắc thoát sàn, đang chạy đi gọi ban quản lý lên xem giúp.
Tôi nhét điếu thuốc chưa châm vào túi quần, cười nói:— Giờ này chắc bên quản lý nghỉ hết rồi. Nếu em cần gấp, không ngại thì để anh lên xem thử cho.
Nhà cô ấy ở ngay dưới nhà tôi, cùng kiểu thiết kế.Nhưng vừa bước vào, cảm giác lại hoàn toàn khác biệt:Sạch sẽ, ngăn nắp, dễ chịu.
Bàn trà không có mớ đồ lặt vặt rẻ tiền, mà được đặt một bó hoa hồng đỏ rực, nở rộ như vừa mới cắm.Từng cánh hoa căng mọng, mướt mát — nhìn là biết có người chăm chút tỉ mỉ.
Trong nhà vệ sinh còn đốt nến thơm, hương dịu nhẹ, thanh mát.Trên kệ rửa mặt là một dãy mỹ phẩm, toàn những nhãn hiệu tôi còn nhận ra được tên.
Cả căn nhà toát lên gu thẩm mỹ tinh tế của nữ chủ nhân.
Lúc nãy dưới ánh đèn ngoài hành lang còn mờ mờ tối, giờ đứng trong phòng khách sáng sủa, tôi mới có dịp quan sát kỹ Trương Thanh Nhã.
Cô ấy mặc một chiếc váy ngủ lụa mềm, bên ngoài khoác hờ chiếc trench coat.Tuy không trang điểm cầu kỳ, nhưng từ khí chất đến vóc dáng đều khiến người khác khó rời mắt.Từng đường nét mềm mại, thanh lịch — vừa kín đáo, vừa gợi cảm đúng mực.
Tôi bật đèn pin điện thoại, soi xuống miệng cống.Quả nhiên là bị tóc dài mắc kẹt, tắc nghẽn.
Trong đầu tôi chợt hiện lên cảnh Phương Hảo xử lý chuyện này – hình như có lần cô ấy bảo tôi lấy đũa dùng một lần để móc tóc trong đường ống.Tôi thuận miệng hỏi:
— Nhà em có đũa dùng một lần không?
Sau khi dùng đũa móc sạch phần tóc bị kẹt, đường ống lập tức thông thoáng hơn hẳn.
— Anh Vương, may có anh chứ không thì em cũng không biết làm sao nữa...
Tôi phủi tay, cố lờ đi cơn đau lưng, nói nhẹ bẫng như không có gì:— Có thể vẫn chưa sạch hẳn đâu. Mai anh mang ít dung dịch thông cống qua, đổ thêm lần nữa là ổn.
— Thôi không phiền anh đâu, anh nói tên thuốc em ra siêu thị mua là được rồi.
Thật ra mấy chuyện này toàn do Phương Hảo lo, tôi có biết tên đâu mà nói.Nhưng những lời đó, tất nhiên tôi chẳng dại gì thốt ra với Trương Thanh Nhã.
— Không phiền đâu mà. Ở nhà có sẵn, vả lại mấy việc như này không thể để con gái làm được. Mà này, chồng em đâu?