11.
Sau một tháng mơ hồ sống vật vờ, cuối cùng cũng đến ngày phải quay lại cục dân chính.
Ở đó, tôi gặp lại một Phương Hảo hoàn toàn khác.
Vẫn là những bộ đồ chẳng mấy đắt tiền, chất vải và kiểu dáng bình thường,nhưng mặc trên người cô ấy… lại khác hẳn.
Cô ấy gầy đi nhiều, đẹp hơn xưa.
Bóng dáng ấy làm tôi bất giác nhớ về người con gái tôi từng yêu tha thiết.
Tôi vui mừng không kiềm được, vội bước lên trước:
“Vợ à, em đến rồi! Anh biết sai rồi… Đừng ly hôn có được không?”
Phương Hảo lùi lại một bước, ánh mắt bình thản nhìn tôi:
“Chúng ta bây giờ đã ly hôn rồi, tuy chỉ còn bước cuối… nhưng cũng chẳng khác gì nữa.Mà chẳng phải… câu đó chính anh nói với tôi à?”
Lời cô nói khiến tôi càng thêm kích động.Cô vẫn nhớ lời tôi mỉa mai trước kia, tức là… vẫn còn để tâm!
Chỉ cần tôi cố gắng dỗ dành, chắc chắn sẽ quay lại được.
Tôi khuỵu gối, toan quỳ xuống trước cô ấy.
Nhưng…
Phương Hảo lạnh lùng buông một câu:
“Vương Tử Thần, đừng để tôi khinh thường anh thêm nữa.”
Nghe thế, tôi bắt đầu hoảng loạn, vội chạy theo cô, không ngừng gọi:
“Phương Hảo, là anh sai rồi! Anh không muốn ly hôn…”
Đúng lúc ấy, mẹ tôi dắt con trai – Tinh Diệu – xuất hiện.
Giọng bà vang khắp đại sảnh cục dân chính, oang oang không kém cái loa:
“Ly thì ly! Ly rồi con trai tôi sẽ cưới được người đẹp hơn gấp mấy lần!Nhưng đứa con phải ở lại! Nó là cháu đích tôn nhà họ Vương, là mạng sống nhà tôi!”
Bị mẹ làm ầm ĩ, tôi bỗng nhớ ra một "chiêu".
Tôi quay sang Phương Hảo:
“Em muốn ly hôn cũng được…Nhưng con trai thì phải theo anh!”
Tôi biết cô ấy thương con nhất.Từ nhỏ đến lớn, gần như một tay cô ấy chăm từng ly từng tí.
Tôi không tin cô ấy nỡ rời xa con trai.
Nếu cô muốn được ở bên con, thì bắt buộc phải từ bỏ ly hôn.
Tôi vỗ tay tán thưởng chính mình vì nghĩ ra được chiêu hay.
Chẳng ngờ...
Còn chưa kịp đắc ý, Phương Hảo đã không chút do dự nói:
“Được. Tôi đồng ý để con cho anh.Tôi đã chuẩn bị sẵn giấy ly hôn mới, ký lại đi.”
“Cái... cái gì cơ?!”
Nụ cười đông cứng trên mặt tôi.
Không thể nào!Sao cô ấy lại cam tâm từ bỏ con?!
Tôi không tin, tôi không chấp nhận nổi.
Chắc chắn cô ấy chỉ đang giận dỗi.
Như để cắt đứt hy vọng cuối cùng của tôi,Phương Hảo cúi người xuống trước mặt con trai:
“Diệu Diệu, con muốn ở với mẹ không?”
Không ngờ…
Thằng bé giơ món đồ chơi lên,ném mạnh vào mặt mẹ:
“Đồ xấu xa! Biến đi!Con không cần mẹ! Biến đi!”
Phương Hảo tránh được cú ném.Gương mặt thoáng hiện vẻ đau đớn và bi thương.
Nhưng ánh mắt cô vẫn kiên định:
“Vương Tử Thần,Anh – tôi không cần nữa.Con – tôi cũng không cần nữa.
Ký nhanh đi. Đừng làm lỡ việc tôi nhận đơn hàng.”
Tôi hoảng loạn, tim như bị ai siết lại từng nhịp, từng nhịp.
“Không ly hôn!Tôi không đồng ý ly hôn!Phương Hảo, cả đời này cô là vợ tôi!”
“Vợ ơi, đi giao đồ ăn khổ lắm…Về nhà đi, tôi sẵn sàng nuôi cô!”
Tôi vừa khóc vừa nhào tới, níu tay Phương Hảo.
Cô nhổ toẹt một bãi nước bọt:
“Nuôi tôi?Gọi là sống dựa, ngửa tay, chịu đựng ánh mắt khinh thường của anh chứ gì?
Câu này… tôi đã bị anh lừa bao năm rồi, chưa đủ sao?Còn muốn tôi lao đầu vào hố lửa nữa à?
Vương Tử Thần, anh không muốn ly hôn đúng không?”
Tôi "phịch" một tiếng quỳ xuống, ôm lấy gấu quần cô:
“Tôi không muốn… tôi không muốn ly hôn đâu mà…”
Bốp!
Phương Hảo giáng cho tôi một cái tát.
“Buông ra!Vương Tử Thần, anh làm tôi thấy ghê tởm!”
Lúc đó, trong lòng tôi chỉ có một suy nghĩ:
Chỉ cần cô ấy chịu quay về, đánh tôi vài cái cũng được…
Nhưng cô lại nói:
“Cuộc hôn nhân này, tôi nhất định phải chấm dứt!”
Bảo vệ bước tới kéo tôi ra.Còn mẹ tôi thì gào lên ở phía sau:
“Con ơi, con giỏi giang như vậy, thiếu gì gái theo!Con đàn bà này thì là cái thá gì! Đồ đã qua tay người ta!”