Tôi đáp:
“Mình đâu phải vẫn bàn chuyện đổi nhà sao? Dạo này em đi xem thử vài chỗ, em thấy khu biệt thự view sông kia ổn đấy. Em muốn mua một căn ở đó.”
Một căn ở khu đó phải hơn chục tỷ. Sắc mặt Ngô Phong lập tức thay đổi:
“Chỗ đó có gì hay? Anh không thích nơi đó lắm.”
Tôi mỉm cười, ngẩng đầu nhìn anh ta:
“Mình đã thỏa thuận rồi mà – em chọn nhà, anh chỉ cần trả tiền.”
Nếu cái cô bé mơ mộng kia phát hiện “tổ ấm” chỉ kéo dài được vài ngày thì sẽ phản ứng thế nào nhỉ?
Theo như tôi hiểu về Ngô Phong, anh ta chắc chắn sẽ không nỡ mua hai căn biệt thự. Nhưng nếu tôi cứ kiên quyết, thì anh ta chỉ còn cách là… đuổi Giang Hiểu ra.
Tôi thật muốn xem, đến lúc đó cô ta sẽ làm loạn thế nào.
Quả nhiên, những ngày tiếp theo, Ngô Phong tìm đủ mọi lý do để ngăn tôi mua căn ở khu biệt thự view sông.
Tôi cứng rắn nói:
“Em đã hẹn hai ngày nữa đặt cọc rồi. Em không đổi ý đâu. Em thích nơi đó.”
Tối đó, Ngô Phong vừa nghe điện thoại xong liền vội vã ra khỏi nhà. Tôi gửi cho Giang Hiểu một tin nhắn:
【Cô đoán thử xem cái biệt thự đó cô còn được ở bao lâu? Tôi đoán một ngày.】
Và đúng như dự đoán – Giang Hiểu và Ngô Phong cãi nhau một trận lớn.
Cuối cùng, Giang Hiểu cũng dọn ra khỏi đó. Không rõ Ngô Phong lại dỗ cô ta về cái “nhà vàng” nào nữa.
Tôi làm một buổi tiệc tân gia rình rang, mời đám bạn thân, đăng một album 9 ảnh lên story kèm caption:
【Cuộc đời là phải chiến thắng thật đẹp.】
Tôi đặt chế độ chỉ một người có thể xem – chính là Giang Hiểu. Còn cẩn thận tag cô ta vào nữa.
Giữa lúc tiệc đang diễn ra, Giang Hiểu bất ngờ xông vào, trông như đã uống rượu, ôm một bó hoa tiến thẳng đến trước mặt tôi, trao hoa:
“Chị Yên, tặng chị đó. Chị mới là người chiến thắng thật sự.”
Ánh mắt cô ta long lanh, đáng thương, gần như sắp khóc:
“Chị có tất cả rồi, làm ơn… làm ơn nhường anh Phong lại cho em được không? Em không thể sống thiếu anh ấy…”
Không gian lập tức rơi vào im lặng. Một màn kịch lớn bắt đầu.
Ngô Phong vội vã chạy tới, giữ lấy cô ta:
“Hiểu Hiểu uống say rồi, mọi người đừng để bụng.”
Giang Hiểu lập tức nhào vào lòng anh ta:
“Em không say! Em nhớ anh! Em không sống nổi nếu thiếu anh… Chồng ơi, tụi mình vừa mất đi đứa bé, anh không còn yêu em nữa sao?”
Cô ta quay sang nhìn tôi, nước mắt ròng ròng:
“Chị Yên, em xin chị, chị nhường anh Phong cho em đi…”
Ngô Phong nhìn tôi:
“Chuyện này… lát nữa anh giải thích với em.”
Rồi anh ta quay sang Giang Hiểu, ánh mắt đau lòng:
“Để anh đưa em về.”
Giang Hiểu lập tức đẩy anh ta ra:
“Anh bỏ em đúng không? Em chết cho anh xem!”
Rồi cô ta lấy ra một vỉ thuốc kháng sinh, bẻ một viên định bỏ vào miệng.
Tôi định ngăn lại:
“Cô đừng có làm loạn!”
Ngô Phong xô mạnh tôi sang một bên, ôm lấy cô ta, luồn tay móc viên thuốc ra khỏi miệng:
“Em điên rồi à? Em ngốc quá… Sao em lại dại dột như vậy?”
Tôi bị đẩy ngã xuống đất, bụng đau quặn, tôi hét lên:
“Chồng ơi, bụng em đau… Đưa em đến bệnh viện!”
Ngô Phong gào lên:
“Tống Yên! Đủ rồi đấy! Em lúc nào cũng phải tranh giành với Hiểu Hiểu, giờ thì sao? Cô ấy định chết ngay trước mặt em, em hài lòng chưa?”
Tôi ôm bụng, cảm thấy có thứ gì đó ấm nóng đang trào ra từ bụng dưới. Mắt tôi bắt đầu tối sầm, có ai đó thét lên:
“Aaaaa! Có máu!”
4
Trong cơn mê man nửa tỉnh nửa mơ, tôi lờ mờ nghe có ai đang khóc bên cạnh:
“Anh Phong ơi, em không cố ý gây chuyện đâu, em thật sự là uống say rồi… phải làm sao bây giờ? Em không hề muốn hại đứa con của anh…”
Là giọng của Giang Hiểu, khóc lóc đến mức tôi không thể nào ngủ yên nổi.